Không thịt không vui – Chương 5

Chương 5: Điểm thứ nhất của người không vui (5)

my photo

Lúc ấy bề ngoài bẩn thỉu, nội tâm thuần khiết tôi cũng không có ý thức được, ý tứ của những lời này thì tương đương với tôi thừa nhận mình thích tự sờ.


Nhưng Lý Bồi Cổ thật mạnh mẽ, ba giây đồng hồ sau, hắn liền mỉm cười, trong nháy mắt ánh mặt trời nhuộm đầy gương mặt của hắn: “Thật đáng yêu.”

 

Hắn đánh giá như vậy.

 

Tôi mặt hồng tim đập, trái tim giống như cá đang nằm trên thớt chờ làm thịt, hỗn loạn mà quẩy đập.

 

Đang lúc Lý Bồi Cổ đưa tay, chuẩn bị cởi xuống cái áo ướt át của tôi thì một người làm đi vào, cung kính nói cho hắn biết, nói ba của hai người bọn họ – cũng chính là đại ca của bang Thanh Nghĩa, người đàn ông của dì Bích gọi điện thoại về.

Lý Bồi Cổ đi phòng sách nghe, lúc gần đi bắt Lý Lý Cát tiếp tục đem tôi tắm rửa sạch sẽ.

 

Tôi đưa mắt nhìn Lý Bồi Cổ, ánh mắt lưu luyến, giống như con ruồi nhìn thấy mật đường, con cóc nhìn thấy thiên nga, con rùa nhìn thấy hạt đậu.

 

Không thể phủ nhận, Lý Bồi Cổ cho tôi cảm giác rất giống thịt, nước miếng của tôi bắt đầu nhanh chóng tiết ra, chỉ có thể láy tay áo mà lau.

 

Mà tôi cầm, là tay áo Lý Lý Cát  — bởi vì tay hắn vừa lúc duỗi đến cổ áo chuẩn bị cởi nút áo của tôi ra.

 

Một ít nước sáng trong kẹp theo thịt băm dính trong nước miếng, cứ như vậy cố định ở nơi ống tay áo sạch sẽ của Lý Lý Cát.

 

Lý Lý Cát nổi giận, hắn dùng sức mà chùi vào phần dưới đầu của tôi: “Tao ghét nhất là nước miếng! ”

 

Tôi bị làm cho choáng váng.

 

Tôi cảm thấy được mình là một người từ nhỏ đều là có thù tất báo, từ con chó to muốn cắn thịt của tôi lại bị tôi cắn một miếng thịt trong việc này cũng có thể thấy được.

 

Tôi đây là nói đến việc này có ý tứ gì, Lý Lý Cát ở trong lòng tôi cũng không như con chó to kia.

 

Cho nên, tôi liền trả lại việc ác kia, hóp má lại, chu mỏ, phồng lên, sau đó dùng sức phun.

 

“Phi”, theo thanh âm, đường kính là ba cm một bãi nước miếng chính xác đáp xuống   trước ngực Lý Lý Cát.

 

Hắn chán ghét cởi xuống cái áo đang bị nước miếng của tôi thấm vào, ném ở một bên, sau đó nhìn tôi, mắt bốc lửa.

 

Tôi cũng vậy nhìn hắn, mở mắt, nhắm mắt, nữa mở mắt, nữa nhắm mắt.

 

Nói thật, mặc dù giờ phút này Lý Lý Cát để trần nửa thân, nhưng thật sự không có gì đáng xem.

 

Ý của tôi là, so với sau khi hắn trưởng thành, kém xa.

 

Hồi lâu, hắn mới cắn răng nghiến lợi ra lệnh: “Cởi quần áo!”

 

Nói xong, liền đi tiến lên kéo nút áo tôi.

 

Mới vừa cùng Lý Bồi Cổ diễn xong phim cổ trang đùa giỡn trên giường tôi đây nhất thời lại hóa thân làm liệt nữ bị ác bá đùa giỡn lại thà chết chứ không chịu khuất phục, che cổ áo thật chặt, thế nào cũng không nguyện ý bị Lý Lý Cát cởi.

 

“Muốn ăn đòn phải hay không?” Lý Lý Cát rất không thể hiểu được, dù sao hai nơi quan trọng của tôi đều lộ rồi, còn sống chết không chịu như vậy hoàn toàn không có cần thiết.

 

“Tôi không muốn anh cởi.” Lúc ấy câu trả lời của tôi là như vậy.

 

Đôi mắt to và đen của Lý Lý Cát nhất thời trầm xuống: “Ý của mày là, muốn cho đợi anh của tao cởi?”

 

Tôi rất thành thật.

 

Tôi gật đầu.

 

Động tác đó của tôi tựa như một đốm lửa mạnh mẽ, đốt Lý Lý Cát này thành củi khô, hoặc là cây Diệp khô(1), hoặc là nắm than. . . . . . Tóm lại, hắn tự do hăng hái mà mạnh mẽ nỗi lửa bừng bừng rồi.

 

Lý Lý Cát trực tiếp xông lên, nắm lấy hai cánh tay gầy yếu bình thường như cọng giá của tôi, ném tôi vào trong bồn tắm.

 

Tôi nằm ở trong bồn tắm, còn chưa kịp đứng lên, Lý Lý Cát liền nhảy vào, đem đầu của tôi mạnh mẽ nhấn vào trong nước, một cái tay khác với lấy khăn lông, dùng sức lau chùi mặt của tôi.

 

Nước ấm tràn vào mũi miệng, hơn nữa bị khăn lông bao lại, tôi cảm thấy được mình gần như hít thở không thông, cái loại tư vị đó, khó chịu giống như hơn nữa tháng không được ăn thít đến mức phải liều mạng.

 

Thật may là, Lý Lý Cát cũng không muốn cái mạng nhỏ của tôi, ở khi tôi sắp hôn mê, hắn bắt được tóc tôi, đem đầu của tôi kéo lên.

 

Tôi tắm trôi đi bùn đất gương mặt lần nữa trở nên sạch sẽ, đối mặt với hắn.

 

Xuyên qua hơi nước cùng những giọt nước, tôi nhìn thấy Lý Lý Cát đang sững sờ.

 

Qua một hồi lâu, hắn mới phục hồi tinh thần lại, hắng giọng, nói: “Cởi quần áo thôi.”

 

Tôi vẫn như cũ làm nữ chính trong cảnh diễn ác bá đùa giỡn dân nữ, liều mạng che ngực.

 

Cái lò nổ Lý Lý Cát lần nữa nổi giận, hắn thô lỗ mà mạnh mẽ níu lấy cổ áo tôi, hướng hai bên xé ra, “Rẹt” một tiếng, tôi cứ như vậy xích lõa ~ trần trụi.

 

Tôi nói rồi, tôi là có thù tất báo, cho nên tôi đưa tay, kéo lấy quần của hắn, khẽ dùng sức kéo xuống.

 

Tôi cũng không biết, Lý Lý Cát người này cư nhiên hồi nhỏ cũng không thích mặc quần lót, cho nên sau khi quần bên ngoài bị ta mạnh mẽ cởi xuống, dưa chuột của hắn không có gì ngăn cảng thành công hiện ra giữa không khí.

(Bonei:  toàn thể các chị em nhắm mắt lại)

 

Mặt của Lý Lý Cát đỏ lên, da tay của hắn rất trắng, hai mãng đỏ thẳm làm cho hắn càng nhìn về phía trên càng thêm xinh đẹp.


“Tên nhóc ăn xin thối! ” một tay hắn che kín bộ vị quan trọng của mình, một tay giơ lên cao, nặng nề đánh tôi một bạt tai.


Mặt tôi bị đánh lệch qua một bên, nửa bên mặt nóng rát , lỗ tai ” ong ong” vang dội.

 

Che mặt, tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lý Lý Cát.

 

“Không phục sao?” Lý Lý Cát tiếp tục dùng lỗ mũi xinh đẹp nhìn xuống mắt tôi.

 

Nói xong, hắn chuẩn bị cầm khăn tắm trên ghế tới che lại.

 

Khi một cái củ bạch Lý Lý Cát giữa hai chân trắng lung lay giữa không trung, mà cái tư thế hắn bước một chân ra ngoài chân phần còn lại vẫn còn ở trong bồn tắm, giống như là dưa chuột ở trung tâm phân nhánh phiêu đãng mà non nớt.

( Bonei:  diễn tả xong phần này ta thật sự bị hại não)

 

Là thời cơ tốt, tôi nhắm ngay thời cơ, đưa tay, hung hăng níu lấy phần non nớt của hắn.


Không chỉ có là nhéo, tôi còn dùng móng tay bén nhọn mà báu vào trong thịt, không chỉ có là báu, tôi nắm chặt thành quả đấm rồi liều mạng lôi kéo xuống đất.
(Bonei: bởi vậy mới nói có 2 loại người không nên đắc tội, 1 là tiểu nhân và 2 là phụ nữ)

 

Thủ đoạn độc ác của tôi, tàn phá dưa chuột của Lý Lý Cát.
Trong phòng tắm, truyền ra tiếng hét thảm thiết, làm người ta nghe thấy cũng muốn rơi lệ.


(1) Cây Diệp khô

Advertisements

2 thoughts on “Không thịt không vui – Chương 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s