Không thịt không vui – Chương 11

Chương 11: Điểm thứ nhất của người không vui

my photo

Trên người Lý Lý Cát  không mảnh vải, lồng ngực trơn bóng  tản ra hơi thở tươi mới, đó là một loại hơi thở mát mẻ của đàn ông.

Tôi đem hai tay chống ở hai bên thân thể hắn, cúi người xuống, đem môi đến gần da thịt của hắn, đưa lưỡi không an phận ra, bắt đầu liếm láp.

 

Thân thể hắn rất sạch sẽ, da căng cứng mà vẫn co dãn, một chút cũng không làm cho tôi chán ghét.

 

Lưỡi của tôi, từ hầu kết ở cổ của hắn, từ từ xuống phía dưới, chạy chậm dọc theo độ cong thân thể hắn.

 

Ánh đèn ở đầu giường toà ra ánh sáng mờ mờ, lồng ngực của hắn, để lại ướt át sáng trong, hài hòa, hình như là muốn hòa làm một cùng thân thể.

Mái tóc dài tán loạn của tôi, phủ lên trên ngực hắn, như một dãi tơ lụa hoa lệ màu đen, mơn trớn da thịt của hắn, cảm giác lành lạnh này, khiến dưới thân thể Lý Lý Cát co rúm.

 

Cuối cùng, lưỡi của tôi đi tới bụng của hắn, gia tăng tấn công.

 

Môi lưỡi, ở vị trí như gần như xa, trao cho hắn cường độ hấp dẫn lớn nhất, lại đột nhiên ngưng động tác, khi hắn tức giận đến muốn phát điên thì lần nữa chậm rãi hôn hắn.

 

Trong mấy phen trêu chọc như vậy, tôi muốn chiếm giử nhiều hơn, bắt đầu lấy tay đùa bỡn quần của hắn, đem quần hắn, kéo một chút xuống vị trí chỗ hiểm, cảnh xuân vô hạn liền hiện ra.

 

Lưỡi của tôi, môi của tôi, nụ hôn của tôi, tôi trêu chọc, tiếp tục tiến công ở phần chiến trường mới chiếm giữ này.

 

Lý Lý Cát đã bắt đầu mất khống chế, dưa chuột hắn, giống như bị thúc giục kích thích, bỗng chốc thẳng đứng rồi.

 

Mà khi môi lưỡi của tôi chạy dọc theo hắn mép quần thì bắp thịt toàn thân của hắn bắt đầu căng cứng, thân thể cong lên, trong miệng dâng lên cảm xúc cố nén.

 

Một con thú đang ẩn nhẫn.

 

Tôi hài lòng cười, cũng tiến hành một động tác phản kích này, giống như người không biết trời cao đất dày, đang không ngừng khiêu chiến nhẫn nại của hắn.

 

Rốt cuộc, Lý Lý Cát phản công rồi.

 

Hắn nhấc chân lên, đầu gối đánh vào lưng của tôi, tôi mất đi thăng bằng,  từ trên người của hắn ngã xuống phía dưới, môi, vừa vặn liền cùng môi hắn đụng nhau.

 

Mà, chính là điều Lý Lý Cát muốn nhìn thấy.

 

Hắn mở miệng, giống như là dã thú đói khát nhiều ngày nhìn thấy một con thỏ mập, giam tôi lại thật chặt.

 

Lần thứ hai hắn hôn, so mới vừa rồi nóng bỏng hơn, như gió lốc, chuyển sang cuốn lấy làm cho tôi phải choáng đầu.

 

Hơi thở của hắn, giống như nham thạch nóng chảy, muốm dùng nhiệt độ làm cho tôi tan chảy.

 

Tôi dùng đôi tay chống đỡ ở lồng ngực của hắn, mất rất nhiều hơi sức, môi mới có thể chạy trốn khỏi ma diễm của hắn.

 

Động tác này, khiến Lý Lý Cát rất là bất mãn, hắn dùng thanh âm khàn khàn, dùng giọng điệu uy hiếp nói: “Cô có phải hay không muốn chết?”

Cho dù chết, cũng không thể chết ở trên người hắn.

 

Tôi cúi đầu, tránh được môi của hắn, trực tiếp dời về phía tai của hắn, dùng lưỡi, kích thích vành tai mềm mại của hắn, nhẹ giọng hỏi: “Anh yêu tôi sao?”

 

Lý Lý Cát không lên tiếng, chỉ là hô hấp càng thêm dồn dập.

 

Lưỡi của tôi, càng không ngừng trêu trọc tai của hắn, giống như là ở trong mê cung chậm rãi đi tới, nhàn nhã tham quan.

 

Mà ma âm hấp dẫn vẫn ở bên lỗ tai hắn đầu độc: “Nói anh yêu tôi, tôi liền để cho anh như mong muốn.”

 

Lý Lý Cát  hô hấp, đã đến tần số nhanh nhất, phổi đã không thể chịu đựng áp lực mạnh như vậy, hắn dùng một loại thanh âm y hệt nghiến răng nói với tôi: “Bất Hoan, con mẹ nó cô quả thực là một Yêu Tinh!”

Tôi hạnh phúc.

 

Có thể làm cho Lý Lý Cát kẻ có thù oán sâu như biển, cao như núi với tôi nói ra lời này. Vài năm xem phim cấp 3 của tôi cũng không phải là lãng phí.

 

Thí nghiệm đến đây là kết thúc.

 

Tôi gọn gàng lật người bước xuống đất, nhưng chạm vào phần trương lên của Lý Lý Cát, do loại phản xạ cảnh giác liền giơ chân lên, dùng đầu gối nặng nề đá cái mông của tôi.

 

Bộ ngực của tôi, đè ở trên ngực hắn, mà mặt hai chúng tôi, chỉ cách nhau vài phân.

 

“Cô muốn đi đâu?” Hơi thở hắn tràn đầy ham ~ muốn  , trực tiếp phun vào trên mặt tôi.

 

Tôi khẽ mở môi anh đào, khạc ra hai từ ý vị sâu xa, nhìn như thuần khiết nhưng ngẫm nghĩ sau vô cùng không thuần khiết chữ: “Bơ.”

 

Nói xong, tiếp tục lè lưỡi, khi cánh môi thượng lụa rõ ràng hơi lướt củ ấu hắn liếm nhẹ cái.

 

“Được.” Lý Lý Cát buông chân đang chống trên giường của tôi ra, tròng mắt đen sâu: “Tôi chờ cô.”

 

Cứ như vậy, tôi kết thúc thí nghiệm, tôi mặc chiến y cùng bít tất viền tơ, khoác áo khoác của tôi lại, ta mang giày cao gót, chân tôi bước như giơ mong muốn anh miếng thịt yêu thích – trước cửa phòng Lý Bồi Cổ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s