Không thịt không vui – Chương 15

Chương 15 Điều thứ nhất của người không vui

 my photo

Dĩ nhiên, đại di mụ muộn không muộn , đó là nói sau rồi.

 

Lập tức, tôi chỉ nhìn thấy tên y tá kia tay không có bất kỳ dừng lại vươn tới cái nút nằm ở thắt lưng.

 

Lại muốn bắn?

 

Tôi hoàn toàn sợ hãi than, lại nói này bra dù thế nào cũng là kim loại chế tạo đi, phóng hỏa dày đặc như vậy, nhiệt độ liên tục, hai đại bánh bao của y tá mỹ nữ này chẳng lẽ sẽ không bị nướng chín?

 

Nhưng nướng chín hay không đã không còn quan trọng, bởi vì ngân quang trước mắt chợt lóe, con dao kia vốn nên là dùng để gọt trái cây  dao phóng qua cắm vào y tá nói hai cái nòng chờ khai hỏa kia  ̄ngay giữa chân mày.

 

“Đông”  một tiếng, y tá mỹ nữ ngã xuống, chỉ thấy hai cái bánh bao trước ngực bị hun đến nóng hổi đã bất động, tiếp, liền không có hô hấp.

 

Phát Đao kia, chính là của Lý Bồi Cổ.

 

Tôi phục hồi tinh thần lại từ trong các biến cố liên tiếp, nhìn chòng chọc Lý Bồi Cổ hồi lâu, mới hỏi: “Bây giờ anh muốn nói gì?”

 

“Anh nghĩ, ” Lý Bồi Cổ nhẹ giọng nói: “Có thể buông anh từ trong ngực em ra hay không.”

 

Tôi đây mới phát giác, từ lúc đó đến giờ, Lý Bồi Cổ vẫn bị tôi đặt tại trên ngực trái.

 

Hơi sức của tôi khá lớn, ngực đủ lồi, làm gương mặt của hắn có hơi biến hình, chỉ là hình tượng tuấn mỹ của hắn không hư hao chút nào.

 

Cái tư thế này của chúng tôi, mặc dù trên thực tế, là tôi ăn đậu hũ của hắn, nhưng ngoài mặt, cũng là hắn đang ăn đậu hũ của tôi. . . . . . Không, bánh bao.

 

Lý Bồi Cổ như không thể chờ đợi được muốn chống thân thể lên nhưng vẫn để cho tôi cảm thấy không thích.

 

Tôi vừa buông gương mặt của Lý Bồi Cổ trên ngực ra, vừa tìm kiếm nguyên nhân thất bại của mình.

 

Ngay lúc đó, cuộc đối thoại như sau:

 

Tôi: “Anh chê em không đủ lớn?”

 

Hắn: “Không phải.”

 

Tôi: “Anh chê em không đủ mểm mại?”

 

Hắn: ” không phải.”

 

Tôi: “Anh chê vì em không để lộ da thịt cho anh dựa vào?”

 

Hắn: ” . . . . . . Không phải.”

 

Lòng của đàn ông, như kim dưới đáy biển.

 

Tôi mất kiên nhẫn, trực tiếp hỏi: “Vậy thì vì cái gì? Bởi vì,” Lý Bồi Cổ nhìn ra cửa, nhẹ giọng nói: “Lý Cát đang nhìn.” Tôi cũng đem tầm mắt chuyển động đi theo hắn, nhìn thấy Lý Lý Cát đứng ở cửa phòng bệnh  .

 

Tuy là đã tháng năm, nhưng ánh mắt của hắn, lại như trên đỉnh  băng Tuyết Sơn, giống như đã tích tụ rét lạnh của mấy ngàn năm qua.

 

Cứ như vậy, nhìn chúng tôi.

 

Trong một phúc đó, thời gian như ngừng lại, trong phòng bệnh, chỉ có quanh quẩn mùi thơm sườn dấm đường  — trong tay Lý Lý Cát, chính là một đĩa sườn dấm đường nóng hổi.

 

Xem ra, hắn cố ý đến thăm tôi.

 

Tôi nuốt ngụm nước bọt, lấy tay vỗ vỗ bánh bao bên trái đang nhàn rỗi của mình, do dự hướng Lý Lý Cát nói: “Nơi này còn có chỗ trống, nếu không, anh cũng tới nằm lên đi?” Lời vừa nói ra, trên ót vài người trong phòng rịn ra giọt mồ hôi to bằng đầu nắm tay.

 

Kế tiếp, Lý Lý Cát cái gì cũng không nói, trực tiếp xoay người đi.

 

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, tôi cố gắn quay đầu đi, vùi mặt vào bên trong gối nằm, trong nội tâm, là một loại mùi vị khó chịu không nói nên lời, như giống như con kiến, nó cắn tôi bởi vì vui vẻ việc mới vừa rồi bí mật ăn đậu hủ của Lý Bồi Cổ.

 

Loại cảm giác đó, càng ngày càng mãnh liệt, khóe mắt tôi, rơi xuống một giọt nước mắt, im lặng hòa vào trong gối nằm.

 

Lý Lý Cát xoay người một cái, chỉ để lại ánh mắt tiêu điều của tôi cùng với. . . . . . Cái bụng đang kêu vang dội.

 

Lý Lý Cát trời đánh, tự nhiên mang đi cái đĩa thịt trơn mềm chua ngọt vốn nên thuộc về tôi, thịt xốp giòn ngon miệng! 

 

Tôi bật khóc nước mắt tràn mi.

 

Lần ám sát này, xác định là do dư đản của Hòa Hợp Đường làm, trong bang đã tìm hiểu ra nguồn góc, cứ như vậy tiêu diệt hết đám người kia.

 

Nhưng dì Bích không cho là như vậy, dì cho là, Hòa Hợp Đường chỉ là một con cờ, một nước đi này dùng để thử dò xét thực lực bang Thanh Nghĩa.

 

Đại boss chân chính, là ở phía sau.

 

Sau sự kiện ám sát này, Lý Bồi Cổ hạ lệnh, sau này bất luận kẻ nào ra vào phòng bệnh của tôi, đều phải rà soát người, xác định không có bất kỳ vũ khí sát thương nào mới có thể vào bên trong.

 

Mệnh lệnh này vừa hạ xuống, đột nhiên nhân khí của cả bang vụt lên cao, rất nhiều huynh đệ trong bang cũng tranh nhau cướp tới đứng canh ở cửa phòng tôi — bởi vì nguyen nhân ở lần tập kích trước, các nữ y tá vào phòng tôi bị kiểm tra đầu tiên, chính là bra.

 

Mấy tên háo sắc trong bang đứng trước cửa chảy nước miếng, xoa xoa đôi tay, cặp mắt sắc hề hề  bộ dáng đó dọa cho máy nữ y tá chạy sạch không ai dám đến giúp tôi tắm rửa.

 

Vì thế, thân thể tôi cử động bất tiện mà bị thúi hai tuần lễ.

 

Bi kịch.

 

Ở lâu trong bệnh viện cũng không tiện, nên khi thương thế của tôi đã ổn định, tôi liền trở về Lý gia, chân vẫn chưa cử động được, trên chân vẫn còn bó một lớp thạch cao thật dày.

 

Từ lần Lý Lý Cát tới bệnh viện trước nhìn thấy Lý Bồi Cổ nằm trên ngực tôi thì cũng không đến nữa.

 

Sau khi trở về, thái đội của hắn đối với tôi trở nên rất lạnh nhạt.

 

Trước kia mối quan hệ giữa tôi và hắn cũng không tốt gì, trước kia mỗi ngày hắn không có việc gì cũng sẽ tìm đến tôi gây gổ đánh nhau, không khí giữa chúng tôi, là khí thế thù hận ngất trời.

 

Mà bây giờ, trên hành lang nhìn thấy tôi, Lý Lý Cát sẽ, chỉ là lạnh lùng nhìn thoáng qua.

 

Sau này, lướt qua nhau, quần áo ma sát nhau, là xa cách cùng hờ hững.

 

Tôi muốn. . . . . . Đứa nhỏ này kéo dài thời kỳ dậy thì.

 

Nhưng tôi cũng không có nói, hắn cũng không chọc tới tôi.

 

Lần trở về này, Lý Lý Cát có vũ khí mới lợi hai hơn cả Kiếm Liễu của hắn — một con cún.

 

Một con cún xấu xí, bộ lông được cạo tỉ mỉ, , nhìn thoáng qua rất giống mấy lão gia nhà cao cửa rộng thời xưa có năm sáu bà vợ bé xinh đẹo cả ngày chớp mắt lúng liếng để gây chú ý cho mình.

 

Sứ mạng của con cún này, chính là không ngừng đối đầu với tôi.

 

Ngày thứ nhất, nó ở trên dép lê của tôi làm một đống hoàng kim, tôi bất hạnh dín chiêu.

 

Tiếp, nhìn tận mắt thấy tôi đang ở trong toilet cố gắn rửa đống hoàng kim đó, lúc này mới xoay người, lắc cái mông tròn tròn, nghênh ngang rời đi.

 

Ngày thứ hai, lúc tôi đang ngủ say nó đem một con chuột chỉ còn một hơi thoi thóp đem thả lên gối nằm.

 

Tiếp, nhìn tận mắt tôi đau đến bộ mặt vặn vẹo bởi vì kinh sợ mà té xuống đất, tay chân vọp bẻ, lúc này mới xoay người, lắc cái mông tròn tròn, nghênh ngang rời đi.

 

Ngày thứ ba, nó đem tất cả quần áo trong tủ quần áo của tôi cắn rách hết.

 

Tiếp, tận mắt nhìn tôi đây lòng đau đến rỉ máu vùi đầu khóc thét, lúc này mới xoay người, lắc cái mông tròn tròn, nghênh ngang rời đi.

 

Tôi rất hiểu, tất cả những việc này, đều là ai dạy cho nó.

 

Ở buổi trưa ngày thứ tư, tôi, dì Bích, Lý Bồi Cổ cùng với Lý Lý Cát đang ngồi vây quanh ở trước bàn ăn cơm, tiểu thiếp lại bắt đầu một vòng công kích mới.

 

Nó nhảy lên cái bàn, ưu nhã nâng chân sau mảnh khảnh của mình lên, ở miếng thịt bít tết có dín hạt tiêu tôi vừa tính đưa lên, phun ra dòng nước tiểu màu vàng.

 

Tôi nhìn hạt tiêu đã bị nhiễm vàng trên miếng thịt đến một phút, lại nâng lên mắt, nhìn thấy Lý Lý Cát cùng tiểu thiếp đồng thời nâng lên  khóe miệng.

 

Hoàn thành sứ mạng, tiểu thiếp giống như thường ngày, lắc cái mông tròn tròn, chuẩn bị nghênh ngang rời đi.

 

Nhưng lần này, ta bắt được một chân sau của nó, nâng lên, khiến hai chân sau của nó hiện lên góc bẹt 180°.

 

Động tác này, khiến cho hậu môn màu hồng tươi mới hoàn toàn bại lộ.

 

Vì vậy, tôi không khách khí chút nào, đem khăn ăn bọc lại ngón trỏ nhanh chóng cắm vào nơi mềm mại này, không chút lưu tình xoay một vòng tròn.

 

Sau đó, rút ra, kết thúc công việc, rời chỗ.

 

Từ sau sự việc đó, tiểu thiếp cũng không dám tới chọc tôi nữa, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt tôi, cũng tràn đầy sợ hãi.

 

Nhưng nó nhìn ngón tay của tôi, lại yên lặng tràn đầy quyến luyến khó có thể mở miệng.

 

Tự nhiên lại con chó gay!

 

Tôi ngửa đầu gào thét, sau nó chui vào chăn ngủ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s