Không thịt không vui – Chương 36

 Chương 36 Điều thứ nhất của người không vui

my photo

“Gì! Bất! Hoan!” Nhưng nếu tên của tôi là vật sống, sớm đã bị Lý Lý Cát cho cắn chết không biết bao nhiêu lần.

 

Tôi bình tĩnh mà đem một ngón tay đặt ở bên môi, nói nhỏ: “Xuỵt, không cần mê luyến tên của chị như thế.”

 

Bây giờ Lý Lý Cát đã là giận đến huyệt Thái Dương cũng bắt đầu nhảy bịch bịch bịch rồi.

 

Sợ hắn giận đến óc vỡ toang làm dơ thảm, tôi vội vàng đổi chủ đề: “Làm sao anh lại đến nơi này?”

 

“Tôi tới đón cô trở về.” Lý Lý Cát nhớ lại việc chính, tạm thời kiềm nén giận giữ, tức giận giải thích.

 

Nghe vậy, lòng tôi căng thẳng: “Người nào đã xảy ra chuyện? Bồi cổ hay dì Bích? !”

 

Lông mi cua Lý Lý Cát dày đậm mà cong cong vễnh lên, giờ phút này, hắn nhắm mắt lại, lông mi chớp xuống, giống như thoáng qua tới một cơn tức: “Chẳng lẽ trong lòng cô, chỉ có hai người bọn họ sao?”

 

“Chẳng lẽ. . . . . .” Tôi cắn môi: “Chẳng lẽ nói, là anh tài xế xảy ra điều gì ngoài ý muốn ?”

 

Nghĩ đến đây, tôi bi thương không dứt.

Tôi than cho cái chết của anh tài xế 诶, anh còn chưa có tận mắt nhìn thấy bộ vị quan trọng của tôi, tại sao có thể cứ đi như vậy chứ?

 

“Ngay cả người đi đường đều đã nghĩ đến, nhưng vẫn không nghĩ đến tôi sao? !” Lý Lý Cát nói, thanh âm ép tới rất thấp, bởi vì tức giận mà có chút khàn khàn: “Nhốt tôi ở trong lầu các, ba ngày ba đêm chẳng quan tâm, Bất Hoan, cô là cố ý muốn thấy tọi chết sao?”

 

“Dĩ nhiên không phải!” Tôi vội vàng giải thích: “Tôi cho tới bây giờ lúc nào cũng tin anh sẽ luông giàu có, con cháu đầy nhà sống đến già mà.”

 

“Thật chứ?” Lý Lý Cát  hết giận một chút xíu.

 

“Dĩ nhiên, “ tôi mang ra lý do cực ký chắc chắn: “Chẳng phải nghe thấy, người tốt sống không lâu, gieo họa ngàn năm đấy sao?”

Tôi cảm thấy được mình quả thật chính là cái bật lửa, mà Lý Lý Cát chính là cái kíp nổ, còn không bằng cái cái dưa chuột có dáng dấp một phần ba quả bom của hắn.

 

Ý của tôi là, tôi chỉ tùy tiện nói một câu, là có thể làm cho hắn giận giữ.

 

Lúc này, trên trán Lý Lý Cát toát ra một hàng mạch máu bành trướng, rối rắm thành dấu hiệu “ANGRY”. (Bonei: angry là tức giận, giận giữ nhá)

Tôi lại thử chuyển đề tài: “Tại sao muốn dẫn tôi đi? Là ý Bồi Cổ sao?”

 

Lông mi dài đậm của Lý Lý Cát đang chuyển động trong không khí, truyền đến một trận rét lạnh: “Nếu như mà tôi nói không phài ý của anh hai, cô liền định không chịu đi sao?”

 

Cãi nhau ầm ĩ  nhiều năm như vậy, tôi rốt cuộc phát hiện Lý Lý Cát có cái ưu điểm có thể chống lạnh tự động.

 

Không tệ không tệ, sau khi ra ngoài có thể xem hắn như tủ lạnh bán đi.

Thấy ta không trả lời, Lý Lý Cát hừ lạnh một tiếng, độ lệch quá mức, tách ra, lại trộm dò xét tôi một cái, nói: “Cái tên Hồng thiếu, hắn. . . . . . Không làm cái gì với cô chứ.”

 

Hồng Thiếu Nhu quả thật không làm cái gì với tôi, nhưng tôi làm rất nhiều chuyện đối với hắn.

 

Nhưng người rụt tè ngay thơ như tôi, có thể nào đem ra nói cho Lý Lý Cát đây?

 

Cho nên, tôi trầm mặc.

 

Lý Lý Cát lại đem thái độ của tôi hiểu thành cam chịu: “Chẳng lẽ cô đã bị hắn. . . . . .”

Lý Lý Cát không có đem hai chữ phía sau nói ra, nhưng tôi hoàn toàn có thể hiểu được.

 

Nhưng với sự ngây thơ rụt rè tôi vẫn là tiếp tục giữ vững trầm mặc.

 

Cằm Lý Lý Cát bắt đầu cứng rắn, hàm răng cắn chặt, giống như là ở nhẫn nại lấy tình cảm khổng lồ đánh thẳng vào.

 

Tôi cảm thấy được Lý Lý Cát đại khả không cần như thế.

 

Phía dưới của tôi cũng không phải là Hòa Thị Bích(1), coi như bị Hồng Thiếu Nhu cho hai chữ kia  cũng không có gì cùng lắm thì…

Tình cảm Lý Lý Cát cũng không có bộc phát ra, bắp thịt của hắn căng cứng từ từ thả lỏng, cuối cùng, hầu kết chuyển động, chuyển mắt nhìn tôi, giữa hai lông mày hình như nhiều nếp nhăn hơn, cả người giống như là trong nháy mắt lớn thêm vài tuổi: “Tôi sẽ giúp cô báo thù, tôi sẽ giết Hồng Thiếu Nhu.”

 

Người lương thiện như tôi, thế nào nhẫn tâm khiến Hồng thiếu nhu vì mình chưa làm qua chuyện gì mà phải gitrả giá thật lớn đây?

 

Vì vậy, tôi vội vàng khuyên nhủ: “Không cần làm hại đến tính mạng của anh ta!”

Trong mắt Lý Lý Cát lóe lên một tia sáng khác thường, lông mi chớp một cái, vừa một luồng gió lạnh đánh tới: “Thế nào mới thời gian mấy ngày, cô lại ưa thích tên Hồng Thiếu Nhu rồi à?”

 

“Ý của tôi là.” Tôi dùng giọng nói dịu dàng nhất thế giới bình thản nói: “Chỉ cần đem dưa chuột của anh ta cắt đi là tốt rồi, chúng ta cầm về nhà đi đặt ở trong tủ lạnh ướp lạnh, khi nhớ tới thì lấy ra, lấy nĩa ăn dùng hét sức xiên xiên hai lần là được, anh thấy sao, cứ như vậy được chứ?”

Nói xong một bên thể hiện nụ cười ung dung nhã nhặn lịch sự, một bên sử dụng ánh mắt hỏi thăm Lý Lý Cát, nhưng hắn vẫn cả người run rẩy.

 

Xem đi xem đi, không có việc gì dùng lông mi quạt gió phóng chơi, phóng tới làm cho chính mình bị cảm, đáng đời.

 

Lúc này, trời đã tối đen, Lý Lý Cát cảm thấy không nên lãng phí thời gian nữa, lấy một tay kéo tôiđến bên cửa sổ, chính mình dẫn đầu đứng trên bệ cửa trầm giọng ra lệnh: ” Đi theo tôi!”

Tôi lắc đầu.

 

Bây giờ nhà họ Lý, tôi không thể quay về .

 

Lý Lý Cát nghiêm túc nói: “Nếu như cô là vì báo đáp bang Thanh Nghĩa, vậy thì không cần, bởi vì ngươi chẳng thiếu bọn họ cái gì. Nếu như cô là vì Lý Bồi Cổ, vậy càng phí công, bởi vì. . . Anh hai căn bản là không có quan tâm cô như vậy!”

“Không” tôi lắc đầu, cũng rút tay từ trong tay Lý Lý Cát về: “Muốn ở lại nơi này, là quyết định của một mình tôi.”

 

“Tại sao?” Lý Lý Cát không hiểu.

 

Bởi vì, khi tôi trở về tôi không cách nào đối mặt với cảnh chém giết kia.

 

Tôi nhìn Lý Lý Cát, trong lòng bắt đầu đau như bị ai chém một đao vậy.

Ở một giờ trước, tôi lấy chính mình làm mồi vào ở nhà họ Hồng, lấy việc không cách nào liên lạc cùng Lý Bồi cổ làm cớ, lý trí của tôi dang suy nghĩ không cách nào phải chọn một con đường khác.

 

Mà bây giờ, Lý Lý Cát đến, sự xuất hiện của hắn làm cho tôi đứng ở trước ngã ba đường lần nữa.

 

Giờ phút này, chính là một phút cuối cùng, tôi phải làm ra lựa chọn.

 

Nhưng phải lựa chọn người nào, lòng của tôi, cũng không có đưa ra đáp án rõ ràng.

“Cô thật không muốn đi?”  Lý Lý Cát hỏi.

 

“Tôi sẽ đi, nhưng không phải bây giờ.”    Tôi trả lời.

 

“Đã như vậy.” Đôi mắt Lý Lý Cát tinh xảo mà xinh đẹp  môi bĩu một cái, lộ ra nụ cười nhàn nhạt khôn khéo: “Như vậy, cũng đừng trách tôi.”

 

Trong lúc những lời nói đó được nói ra, hắn cầm một con dao lao về phía cổ của tôi.

Tôi chỉ cảm giác phần cổ một hồi đau nhức kịch liệt, tiếp trước mặt bỗng tối sầm, nhất thờiđã mất đi tri giác, thân thể như ở trong biển rộng phiêu bạc trên màu đen hồi lâu, đến khi tỉnh lại, lại phát hiện mình bị trói gô, bên cạnh một cái nồi nước sôi lớn, môt tên sói đực trên mặt có một vết sẹo trên đầu đội vương miệng miệng cười gian nhìn sói cái nói: “Thật là đã nha, lần này mày không trốn thoát được rồi, ha ha ha ha! ”

 

Dĩ nhiên, tất cả đều là ảo tưởng của tôi.

Tình huống hiện thật là: khi tay Lý Lý Cát lao về phía tôi chỉ còn cách cái cổ tôi một cm, thì cục gạch vàng ròng khảm kim cương của tôi giơ lên, hung hăng đập xuống.

 

Với sức lực này, đoán chừng có thể đập gẫy nát xương rồi.

 

Này không, Lý Lý Cát che tay, đau đến cổ tay cũng sưng đỏ.

 

Tôi thở dài, Lý Lý Cát a Lý Lý Cát, nói với anh bao nhiêu lần, đã đánh lén thì đừng bao giờ báo trước với người ta, làm sao mà anh vẫn không có học tập sự dãy dỗ của tôi đây?

 

Lần này xuống tay hơi nặng, Lý Lý Cát đau đến con ngươi bình thường cũng trở nên đỏ như mắt thỏ, bên trong chi chi nha nha hiện đầy tia máu: ” Này! Bất! Hoan! Cô! Tìm! Chết!”Ai ngờ ý trời khó đoán, tìm chết là không là tôi, mà là hắn.

Bởi vì một giây kế tiếp, ngoài cửa vang lên giọng nói cung kính của một anh mì ăn liền: ” Hồng thiếu.” Theo giọng nói, ngay sau đó cửa phòng mở ra.

Hai tay của tôi, theo bản năng đẩy ra. . . . . .

 

Người này số khổ, số khổ, bạc mệnh Lý Lý Cát liền hừ cũng không kịp hừ một tiếng, lại lần nữa từ lầu ba rớt xuống.

 

Lần này, nhánh cây tuyệt đối đâm vào sau gáy rồi.

 

Lý Lý Cát a Lý Lý Cát, anh thật là đứa bé xui xẻo, ra cửa làm sao lại không coi qua hoàng lịch(1) đây?

(1) Hòa Thị Bích: là một viên ngọc nổi danh trong lịch sử Trung Quốc. Nó không chỉ nổi tiếng là một viên ngọc hoàn hảo, ghi nhiều dấu ấn trong lịch sử mà còn được sử dụng như một đối tượng trong nhiều thành ngữ ở các nước Đông Á.

Advertisements

4 thoughts on “Không thịt không vui – Chương 36

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s