Nữ tướng: Lục Trinh truyền kỳ – Chương 1

Chương 1:: Gặp phải rủi ro

 

Càn Minh nguyên niên(Bonei: năm đầu tiên của một niên hiệu vua chúa), Văn Tuyên Đế bất ngờ băng hà, trước khi ra đi, cũng chưa công bố người kế vị. Lúc đó, hoàng hậu Uất thị đã qua đời sinh được Trường Nghiễm vương Cao Trạm, kế hoàng hậu Lâu thị sinh được Thường Sơn vương Cao Diễn. Hoàng vị đột nhiên bỏ trống, nhất thời triều chính đại loạn, dưới sự ủng hộ của các triều thần, Thường Sơn vương Cao Diễn lên ngôi, bước sang một triều đại mới, lấy hiệu là Hiếu Chiêu Đế. Thái hậu Lâu thị dốc hết sức đem Hiếu Chiêu đế nâng lên đế vị, trở thành người nắm quyền phía sau màn của Cao thị hoàng triều, sau lần đó phàm sự vụ trọng đại quân quốc, đều phải thông qua lâu Thái hậu phê chuẩn, Hiếu Chiêu đế mới có thể cân nhắc quyết định.

 

Tân hoàng lên ngôi, vốn phải là ngày khắp chốn mừng vui, nhưng một góc ở Kinh Thành, người nhà thương gia làm gốm cho hoàng gia Lục Cổ lại chiềm trong hoảng sợ. Trong cửa ngoài cửa đều là những thị vệ như lang như hổ, vây quanh một cái sân lớn như thế tới nước chảy cũng không lọt. Bọn quan viên trong phòng như hổ rình mồi hương về phía gia chủ Lục Cổ đánh giá, Lục Cổ cố tự trấn an, trong mắt cũng là một mảnh cầu khẩn, nhún nhường đem vàng trên tay đưa vào trong tay bọn quan viên, “Giang đại nhân, xem ở Lục gia chúng ta ba đời phục vụ hoàng thương, ngài giúp đỡ một chút đi!”

 

Giang đại nhân thế nhưng lại giống như chạm đến củ khoai nóng bỏng tay, thân thể cũng không khỏi ngã lui về phía sau một bước, một cái liền đụng vỡ cửa sổ sau lưng. Ánh mắt của những thị vệ bên ngoài phòng sắc như đao quyét tới. Giang đại nhân hạ thấp giọng nói: “Lão Lục, chúng ta cũng có giao tình xưa, nếu chỉ là chút ít chuyện nhỏ, ta làm sao mà cố ý làm khó dễ ngươi? Nhưng lúc này đây, họa của ngươi gặp phải quá lớn, gốm sứ tốt như vậy để chúc mừng mà lại đen thành thế này, đây không phải là cố ý làm cho việc hoàng thượng lên ngôi Đại Khánh xảy ra rủi ro sao?”

 

Giang đại nhân cẩn thận từng li từng tí hướng sau lưng nhìn sang, phát hiện bọn thị vệ cũng không có lưu ý mình, mới bổ sung thêm một câu, “Nhìn một chút, những thứ này đều là Hình bộ người, mọi người như lang như hổ, ta chính là có lòng giúp ngươi cũng không dám a. Như thế này nội phủ trong cục Đại Nhân Môn tới, nói chuyện với ngươi có thể phải thông minh một chút. Nhớ, loại này sai lầm lớn, chỉ có thể hảo hảo nhận tội, ngàn vạn đừng miệng cưỡng, nếu không, chẳng những tử tội không tránh được, tội sống càng khó chịu hơn!”

 

Nói xong những việc này, hắn cũng không dám tiếp tục tại ở lại trong căn nhà này, vội vã bỏ xuống một câu, “Tóm lại, ta có thể nói, cũng chỉ những điều này, chính các ngươi tự giải quyết cho tốt thôi.” Sau đó liền giống như bộ dáng một con thỏ bị sợ hãi chạy thật nhanh ra bên ngoài cửa, trong phút chốc không thấy bóng dáng.

 

Lục Cổ thở dài một hơi, trong mắt là tràn đầy không cam lòng, lại chỉ có thể chán nản nhìn hai cánh cửa phải trái lay động mà ngẩn người, giống như một tia hy vọng cuối cùng này vẫn chưa đi xa. Cho đến khi cánh cửa kia bị bọn thị vệ đóng lại lần nữa, phía sau lưng Triệu phu nhân đè nén tiếng khóc mới dần dần trở nên vang dội. Nàng dùng sức bắt được cánh tay Lục Cổ, “Lão gia, ngay cả Giang đại nhân đều không để ý chúng ta, vậy bây giờ chúng ta nên làm cái gì đây?”

 

Trên tay bị đau đớn khiến Lục Cổ rên lên một tiếng, hắn chậm rãi đứng ở trên đất, nhẹ nhàng vuốt ve một món đồ sứ bị ném trên mặt đất, cả thân bình đồ sứ cũng lộ ra hắc khí quỷ dị, ba chữ “Năm Hoàng Kiến” khắc dưới đáy bình có vẻ cực kỳ chói mắt, để cho nước mắt hắn không khỏi trào ra, vô ý thức lẩm bẩm nói: “Có thể làm gì? Chờ chết thôi. . . . . .”

 

Triệu phu nhân  ánh mắt cũng theo đó bị món đồ sứ hấp dẫn đến, không hiểu nói: “Đồ sứ này thật tốt, tuy có phần bị biến thành màu đen, nhưng cũng không khó nhìn, thế nào cũng có tội gì muốn chém đầu cả nhà  chúng ta!”

 

Lục Cổ cười lạnh một tiếng, “Bà chỉ là một phụ nhân thì biết cái gì?” Ngay sau đó cười khổ, “Buổi sáng ngày Hoàng thượng lên ngôi, long bào đang êm đẹp tự dưng bị rách trước mắt mọi người! Tất cả mọi người nói, long ỷ này, vốn phải là để Trường Nghiễm vương ngồi, long bào biến thành như vậy, là do ông trời nổi giận ! Hiện tại Thái hậu nương nương đang lùng bắt những ai nói ngôi vị hoàng đế của hoàng thượng có lai lịch bất chính trong cả thành, nhà chúng ta lại cố ý đem sứ men xanh vui mừng đốt thành đồ sứ đen bât thường, bà nói, cái này không phải vừa vặn đụng vào trên đầu ngọn giáo rồi sao?” Giọng nói của lão Lục càng ngày càng thấp, lại càng ngày càng lạnh, mang theo tuyệt vọng thật sâu.

 

“Lục gia xong rồi, xong rồi. . . . . .”

 

Triệu phu nhân khóc mấy tiếng thật thấp, giống như là nhớ ra cái gì đó, vỗ bàn thét lên hỏi: “Lục Trinh đâu? Nàng ở nơi nào? Không phải nói tất cả người Lục gia đều bị nhốt ở chỗ này rồi sao? Thế nào lại thiếu đi một mình nó?” 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s