Nữ tướng: Lục Trinh truyền kỳ – Chương 11

Chương thứ 11: Người tin tưởng nhất

 

 

Bọn người làm đứng sao lưng nhìn nàng rồi chạy đi, lập tức lại chạy lên phía trước. Tộc trưởng nhìn bọn họ làm việc hoàn toàn không có để ý đến mình, có chút không vui, lên tiếng quát lớn bọn họ, “Các ngươi lui ra!”

 

Lục trinh nhận lấy di chúc của Lục Cổ trưởng trong tay từ Tộc nhìn một chút, vẫn nhìn mọi người đứng bên trong từ đường, không nóng không vội phân biệt, “Tộc trưởng, các thúc bá, cha con nếu như đã quyết định đem toàn bộ gia tài để lại cho con… nếu là con có tâm muốn giết hắn, tại sao không đợi tới sau khi xuất giá? Cha con mới vừa sửa đổi di chúc con liền ra tay, đó không phải là quá ngu rồi sao? Lại nói, các vị thúc bá cũng nói, cha con bị trúng độc, trừ con ra, cũng có thể là người khác đã xuống tay. Đại nương, trà là Tiểu Hoàn đưa tới, nước là phòng bếp đốt, tại sao người đều không thẩm thẩm bọn họ, nhất định nói con chính là hung thủ?”

 

Triệu phu nhân không ngờ nàng ở dưới tình thế cấp bách lại có thể phản lại mình một đòn, nhất thời cứng họng, trầm ngâm nói: “Chuyện này. . . . . .”

 

Lục Châu nhìn tất cả mọi người lâm vào trầm tư trong, vội vàng lên tiếng phụ họa, “Đúng nha đúng nha, tỷ tỷ hiếu thuận nhất rồi, khẳng định người hại chết cha con không phải tỷ ấy!”

 

Tộc trưởng cẩn thận ngẫm lại, theo lời Lục Trinh nói thật là có lý, lên tiếng hỏi thăm: “Ừ, ngươi nói cũng có đạo lý, Tiểu Hoàn đang ở nơi nào? Quản gia, ngươi cũng gọi tất cả mọi người ở phòng bếp lên cho ta.”

 

Trong chốc lát, Tiểu Hoàn liền bị quản gia gọi vào từ đường. Nàng bình tĩnh quỳ trên mặt đất, “Tiểu Hoàn gặp qua Tộc trưởng lão gia.”

 

Tộc trưởng hỏi nàng: “Ngươi hãy thành thật khai báo, rốt cuộc có động tay động chân vào trong nước trà hay không?”

 

Tiểu Hoàn lập tức nhanh mồm nhanh miệng  nói tiếp: “Lão gia, oan uổng quá, lá trà là đại tiểu thư mua về, nước là người khác nấu, nô tỳ chính là lấy trà ra ngâm, sau đó bưng đến trong phòng tiểu thư, làm sao mà có thời gian động tay động chân?”

 

Lục Trinh nhìn nàng ở một bên giải thích, cảm giác có chỗ nào đó không đúng, trong đầu linh quang hiện ra —— lúc ấy nàng gọi là Tiểu hương, tại sao đưa trà dâng lên lại là Tiểu Hoàn? Trong lúc nhất thời máu nống của Lục Trinh như muốn xông lên đến ót, nước mắt thiếu chút nữa trào ra, nàng hết sức kiềm chế mình, có hoài nghi trong lòng, nhưng không có nói thẳng ra, chỉ là lập tức nhìn đến Tiểu Hương chất vấn nàng: “Tiểu Hương, em bước ra đây! Nói một chút lúc ấy đến cùng là có chuyện gì xảy ra?”

 

Tiểu Hương vừa bị Lục Trinh hỏi, sợ đến chân cũng mềm nhũn, trực tiếp té quỵ xuống đất, liền nói: “Tiểu thư, đáng lẽ là em đang pha trà, nhưng Tiểu Hoàn tỷ đột nhiên nói để tỷ ấy ngâm trà. . . . . . Đúng rồi, tỷ ấy còn nói quản gia tìm em có việc gấp, cho nên kêu em đi trước!”

 

Quản gia ở bên cạnh vốn chỉ là đang đứng nghe, đột nhiên nghe được mình cũng bị liên lụy đi vào, thần sắc hoảng sợ, lập tức đứng ra nhìn Tiểu Hương, “Không thể nào! Hôm nay ta căn bản không có đi tìm ngươi! Tiểu Hương à. . . . . .”

 

Nghe đến đó, trong lòng Lục Trinh có một chút suy đoán, chỉ là không thể xác định, nàng cất giọng nói: “Tộc trưởng lão gia, có thể xin người khám nghiệm tử thi hay không, cẩn thận kiểm tra một chút nước trà mà cha con đã uống qua? Con cảm thấy được bên trong nhất định là có vấn đề! Bởi vì trà con kêu Tiểu Hương pha chính là lá trà thương nhân người hồ mới vừa đưa cho con, trước kia con có uống qua, có cổ nồng đậm hương hoa lan, mà khi cha uống căn bản không có mùi vị, lá trà này rất có thể là đã bị người ta tráo đổi!”

 

Nàng lại không biến sắc liếc mắt nhìn Triệu phu nhân, từng chữ từng câu nói: “Mặt Khác, nếu như theo lời đại nương nói, con là bởi vì nghĩ sớm ngày chiếm đoạt gia tài Lục gia mới giết người, nhưng vì cái gì con lại cố ý xuống tay tại chính trong phòng mình chứ? Để cho cha con bị trúng độc tại nơi khác, không phải con càng có thể tránh dc bị nghi ngờ sao? Còn nữa, cha con mới chết chưa tới một canh giờ, tờ di chúc này làm sao lại đến tay đại nương nhanh đến như vậy?”

 

Nàng một hơi nói những câu hợp lý làm cho người ở đây đều gật đầu liên tục, một số người thiếu kiên nhẫn, đã sớm đem ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Triệu phu nhân.

 

Trên mặt Triệu phu nhân lộ vẻ lo lắng sợ hãi, chỉ vào Lục Trinh nói: “Mày ngậm máu phun người, ta làm sao lại muốn hại lão gia. . . . . .” Nàng cúi đầu, đột nhiên ném đi một cái ánh mắt cho Tiểu Hoàn đang quỳ trên mặt đất.

 

Tộc trưởng nhìn nàng ăn nói có chút khó nghe, cũng không còn biểu hiện ở bên trên sắc mặt, chỉ nhàn nhạt phân phó nói: “Quản gia, ngươi chính là đi nha môn thỉnh Ngỗ tác(*) đến đây đi. . . . . . Về phần cái này Tiểu Hoàn, có ai không, cho ta trói nàng đứng lên!”

(*)Ngỗ tác: tên gọi của người kiểm tra tử thi ngày xưa

 

Mắt thấy tình thế phát triển ra ngoài dự liệu, Tiểu Hoàn đột nhiên đứng lên, lớn tiếng nói: “Không cần đi nha môn! Lão gia là cho nô tỳ giết!” Nói xong, nàng cấm đầu lao tới vách tường bên cạnh, đoàn người giật mình hoảng sợ, muốn ngăn lại, lại ngăn không kịp. Mắt thấy máu tươi tại chỗ, Tiểu Hoàn đứt quãng nói: “Lão gia chiếm thân thể của ta, lại không chịu đưa ta làm di nương, ta hận hắn. . . . . .” Một câu nói còn chưa nói hết, nàng liền hoàn toàn tắt thở.

 

Xảy ra biến cố liên tiếp, một tộc nhân lặng lẽ đi tới bên cạnh Tộc trưởng, nhỏ giọng nói: “Nhất định là có vấn đề, Lục Cổ là loại người, từ trước đến giờ không gần nữ sắc. . . . . .”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s