Nữ tướng: Lục Trinh truyền kỳ – Chương 14

Chương 14:: Đây không phải là tình lang của cô nương sao?

Nàng lấy dũng khí ngồi xuống đẩy người nọ một cái, nhưng không có phản ứng, nàng lại đẩy người nọ một cái nữa, kéo tay người nọ từ trên chân mình xuống, thân thể của người nọ bị nàng lật lại, nàng nhìn thấy mặt mũi của đối phương, mà giật mình, “Thì ra là huynh ấy.”

 

Thì ra là người này chính là chàng trai trẻ tuổi mà nàng giúp lần trước, chỉ là vì sao trong đêm khuya yên tĩnh mà huynh ấy lại xuât hiện trong rừng cây nhỏ này, không những thế còn cả người chảy đầy máu thế kia?

 

Nàng kéo xuống mấy mấy miếng ải trên người, băng bó lại vài vết thương trên người của chàng trai. Liên tưởng đến tình huống của mình, nàng phỏng đoán đối phương có lẽ là bị người ta đuổi giết. Lục Trinh không dám ở lại chỗ này cùng mới chàng trai thêm chút nào nữa, cố gắng nghĩ biên pháp làm sau mang chàng trai rời đi chỗ này càng nhanh càng tốt.

 

Không bao lâu sau, nàng đã nghĩ ra biện pháp.

 

Sắc trời dần dần sáng, sáng sớm vùng đồng nội tràn ngập bùn đất hòa lẫn với sương mai không khí vô cùng tươi mát, nhiệt độ cũng theo cũng cao dần theo mặt trời mọc. Bận rộn cả đêm Lục Trinh mơ hồ có chút mệt mỏi, gương mặt cũng bẩn thỉu giống như con mèo, đang tập trung tinh thần nấu chín chút đồ ăn ở bên ngoài ngôi miếu đổ nát.

 

Sau một lúc lâu, đem nàng đổ chất lỏng trong cái lọ màu xanh vào trong một cái chén bể, vừa thổi vừa đi vào bên trong ngôi miếu. Vừa mới tiến vào được mấy bước, nàng phát hiện chàng trai kia không biết đã tỉnh từ lúc nào, nhìn thẳng về phía mình, chàng trai kia hiển nhiên là nhận ra nàng, ngạc nhiên, “Là cô nương?”

 

Lục Trinh thản nhiên cười, “Đúng vậy, thật là trùng hợp, đây chính là lần gặp mặt lần thứ ba của chúng ta.” Nàng thấy chắc là ngày này từ nhiên mà tỉnh lại, cảm thấy trong bụng trống trãi, buông chén trong tay đến bên cạnh chàng trai, nâng chàng lên, “Huynh mau uống thuốc đi, chỗ này khá xa chắc không thể tìm được đại phụ, muội chỉ có thể hái điểm xa tiền thảo tới nấu với nước, muội nghe người nói qua, loại này trị mấy vết thương đao kiếm cũng rất có tác dụng.”

 

Nam tử kia hình như chưa tin tưởng lắm, sững sờ nói: “Ta vẫn còn chưa chết sao?”

 

Lục Trinh nhìn biểu tình của chàng trai lúc này, bật cười, cố ý hù dọa chàng, chỉ vào người chàng khàn giọng nói: “Không, huynh đã chết, ừ, đây là Âm Tào Địa Phủ, muội là đầu trâu, huynh là mặt ngựa.”

 

Chàng trai kia vốn vẫn còn đang nghi ngờ, nghe được Lục Trinh vừa nói như thế, dĩ nhiên tin chắc là mình đã thoát khỏi nguy hiểm, thở phào nhẹ nhõm, hướng nàng khẽ mỉm cười bày tỏ cảm kích, run run rẩy rẩy nhận lấy bát thuốc Lục Trinh đưa tới, lại không hề có hơi sức, Lục Trinh phản ứng cực nhanh đưa chén thuốc tới trên môi chàng, nhìn chàng uống một hơi cạn sạch.

 

Thóng chốc mặt trời đã lên cao, Lục Trinh hận lại chén thuốc mà chàng đã uống cạn, lấy ra một chén thuốc đã được giã nát, lại cẩn thận cẩn thận  tháo ra phần băng bó đã được buộc chặc, hỏi chàng: “Đám người kia có thâm thù đại hận gì với huynh hay không, sao mà lại xuống ác như vậy?”

 

Chàng trai kia đau đến đầu đầy mồ hôi, chỉ ừ một tiếng.

 

Lục Trinh lại hiếu kỳ hỏi chàng, “Ngày đó huynh gấp gáp muốn vào thành, cũng là do sợ bọn họ đuổi theo huynh?”

 

Lần này là hoàn toàn yên tĩnh, sau nữa ngày chnagf trai kia mới ừ một tiếng.

 

Lục Trinh vẫn cảm giác được trong mình vẫn còn nghi ngờ chưa hiểu rõ, “Có thể chặn ở cửa thành thì chắc đều là quan binh, chẳng lẽ, huynh cũng là một khâm phạm?” Mặc dù nàng một đang chờ đợi đáp án, nhưng tay vẫn không dừng lại , vẫn tỉ mỉ lấy thuốc bôi lên trên vết thương trên tay của chàng.

 

Chàng trai nhìn nàng vẫn muốn truy hỏi kỹ càng sự việc, chỉ có thể cười khổ vừa nói đùa vừa nói thật nói: “Xem như là vậy đi.”

 

Lục Trinh giúp chàng thoa xong nước thuốc, lại dùng mấy miếng vãi bố sạch băng vết thướng kỹ lại cho chàng, nghiêm túc nói: “Vậy hai chúng ta có thể xem như là hoàn cảnh giống nhau rồi. Huynh đừng nhìn muội như vây, yên tâm, lần trước muội đã giúp huynh, chắc chắn lần này cũng sẽ không bỏ lại huynh mà không quan tâm. . . . . . Chỉ là, muôi sẽ không hỏi đến thân phận lai lịch của huynh, cũng xin huynh đừng hỏi muội vì sao mà đào hôn. . . . . .”

 

Chàng trai vốn tưởng rằng nàng sẽ tiếp tục hỏi tới nữa, không ngờ nàng chỉ hỏi tới đây rồi ngưng, chàng hơi kinh ngạc nói: “Được.”

 

Sau khi băng bó xong nhìn lại thành quả hiển nhiên Lục Trịch cực kỳ hài lòng, vỗ tay một cái, nói: “Hiện tại cũng chỉ có thể dùng thảo dược đối phó băng bó tạm thôi, như thế này đi một lát muội đi ra chợ mua đồ, thuận đường sẽ mời đại phu về đây xem cho huynh.”

 

Mới vừa có chút buông lỏng một chút chàng trai lại cảm thấy khẩn trương, vội vàng nói: “Không được, không thể mời đại phu, bọn họ nhất định sẽ tìm được tới đây.”

 

Lục Trinh lại chẳng hề để ý an ủi chàng nói: “Yên tâm đi, bọn họ không tìm được đâu. Nơi này là vương trang, cách kinh thành chừng ba mươi dặm, hơn nữa tối hôm qua có một trận mưa to, cho dù có dấu vết gì, cũng sớm đã được xóa sạch rồi. Lại nói, mọi người ở lân cận nơi này đều đã đi chạy nạn hết rồi, sẽ không có người nào đi tố cáo huynh.”

 

Chàng trai vừa nghe nàng nói như thế, không ngờ được cô gái trước mắt này lại suy nghĩ rất tỉ mỉ, “Nơi này cách kinh thành tới ba mười dặm? Vậy muội làm thế nào đem ta đến nơi này được?”

 

Lục trinh chỉ chỉ cái cán cũ nát ném ở góc tường bên ngoài ngôi miếu, “Dùng cái này chứ sao.” Chàng trai bình tỉnh lại chậm rãi quan sát sung quanh nói mình nằm, sau lại chỉ để ý nói chuyện cùng Lục Trinh, nghe nàng nói xong, mới chú ý tới mấy dấu trài xướt trên tay nàng—— một cô gái tuổi còn phải cố gắng như thế nào mới mang được một chàng trai cao lớn bị thướng nặng bất tỉnh chạy ra ngoài cách kinh thành ba muoi dặm, dĩ nhiên là trắng đêm chưa ngủ. Trong lòng chàng hết sức cảm động, nội giá lạnh như bị hoa tan một chút, dịu dàng nhìn lên gương mặt thanh tú của cô gái, nhỏ giọng nói: “Cám ơn muội.”

 

Lục trinh lại không có để ý, chỉ cười   cười nói: “Khách sáo với muội làm gì, không phải huynh đã giúp muội sao?” chàng trai quan xét nét mặt của nàng, hai lần trước mặc dù đã có giúp đỡ lần nhau, nhưng trong lúc vội vàng, chính chàng cũng không có để ý, hôm nay ngắm nhìn tỉ mỉ, mặc dù cả mặc nàng đều là bụi bậm, tuy thế cũng không che hết được ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần. Trong lòng chàng có chút xao động, cô gái này, có chút tương tưj nào với nàng kia hay không? Nhìn tỉ mỉ lại một lần nữa, gương mặt cô gái trước mặt này, có thêm một chút nghiêm nghị.

 

Lúc này Lục Trinh đã lưu loát  thu thập đồ xong, nhìn chàng trai nói: “Muội đi mời đại phu cho huynh, huynh chờ một lát.”

 

Chàng trai kia mang theo ánh mắt tán thưởng nhìn lục trinh dần dần đi xa, trong lòng có một tia buồn bã.

 

Cũng không biết nàng dùng phương pháp gì, không bao lâu, thế nhưng thật sự mang theo đại phu về. Tuổi tác đại phu này hông lớn lắm, xem ra bộ dáng cũng có chút tinh thông y thuật, rủ mắt kiểm tra thướng thế của chàng trai trong ánh mắt lại mang theo chút rầu rỉ, than thở nói: “Cô nương, thương thế của cậu ta, cũng không có nhẹ như cô đã nói nha.”

 

Trong nội tâm chàng trai có chút hồi hộp, nhưng không có biểu lộ ra chút khác thường nào, chỉ nhìn thấy Lục Trinh cười đối với đại phu nói: “Ta cũng không hiểu lắm, đại phu, xin ông cố gắng chữa cho huynh ấy, hãy mau chữa khỏi cho biểu ca của ta.” Trong lòng chàng trai cảm thấy buồn cười, mình cứ như vậy thành biểu ca của nàng —— cũng khó trách, cô nam quả nữ sống chung một phòng, nói ra ngoài khó tránh khỏi rước lấy thị phi, nàng đúng thật là thông minh.

 

Đại phu lên tiếng cắt dứt dòng suy nghĩ của chàng ta, “Cậu giơ tay lên cao thử xem.”

 

Chàng trai kia cố gắng nâng tay cao lên, trên mặt lộ ra vẻ ẩn nhẫn đau đớn. Đại phu sờ sờ vùn xung quanh vết thương của chàng, lại nhìn một chút, nửa ngày mới thở ra một chữ, “Khó khăn đây.”

 

Nam tử trẻ tuổi chỉ có cảm giác lòng của mình chìm đến   đáy cốc, không nói lời nào, chỉ thấy đại phu ở một bên đưa ra phương thuốc, “Cô gái lên tiệm thuốc ở trên trấn đi buốc thuốc theo đơn thuốc này, một loại là để uống, một loại là để thoa , còn nữa, vết thương sâu vào tận xương . . . . . . Nên bồi bổ nhiều một chút.” Lục Trinh vừa tập trung nghe vừa gật đầu, nghe được nam chang hỏi, “Đại phu, vế thương của ta, nghiêm trọng tới cỡ nào?” Nàng nghe ra người nọ đang hỏi cực kỳ hời hợt, nhưng trên thực tế rất lo lắng về thương thế của mình. Trong lòng thầm nghĩ, chàng thật sự là rất kiêu ngạo.

 

Đại phu thấy người bị thương cũng nhiều, chỉ là trả lời nói: “Gân tay cũng bị dứt rồi, cậu cứ nói đi? Ta xem cậu cũng là người luyện võ, về sau còn muốn cầm kiếm, sợ là cũng là việc khó khăn!” Những lời này chẳng khác gì là đang nói chàng sau này sẽ là người tàn phế, Lục Trinh thấy cũng không đành lòng, nhìn sắc mặt chàng trai càng ngày càng xáu —— một người tập võ nếu như trong nháy mắt đã trở thành người tàn phế, quả thật sống không bằng chết. Nàng muốn an ủi, lại cảm thấy lúc này mình nói cái gì đều cũng không phù hợp.

 

Chàng trai lại hỏi tiếp: “Đứt? Chẳng lẽ không có thể nối lại sao?”

 

Đại phu nhưng mà một chút hi vọng cũng không cho, “Nếu thần y Hoa Đà dùng ngân châm nối lại thì được, nhưng cậu cảm thấy ta giống một người đã sống hơn 400 trăm năm sao?”

 

Lục Trinh cũng không đành lòng nhìn tiếp nữa, vội vàng cản lời tiếp theo của đại phu, “Đại phu, chúng ta qua bên kia nói chuyện.”

 

Nàng kéo đại phu đến nơi xa, vội vàng đưa nửa xâu tiền cho lão, đại phu hiểu ý của nàng, nói: “Cô nương, cậu trai bên trong kia chỉ sợ không phải biểu ca của cô, mà là mà tình làng phải không? Vốn là ta chỉ mới chuẩn đoán lần đầu, ít nhất phải thu 500 văn tiền, chỉ là thấy các ngươi ở tại nơi này, cũng không giống là là người có tiền, ai, coi như giúp ngươi lần này thôi. Ta thấy vẻ mặt câu ây buồn bả, đoán chừng không ngờ mình sẽ chịu tổn thương nặng như vậy, cô tốt nhất nên khuyên nhiều khuyên cậu ta một chút.”

 

Lục Trinh không ngờ ánh mắt đại phu lại sắc bén thế, một cái đã nhìn ra bọn họ không phải thân thích, trên mặt nàng đỏ lên, cũng không giải thích, tránh cho gây ra nhiều chuyện hơn, “Vậy thì xin cám ơn ông.”

 

Nhìn hai người dần dần đi xa, chàng biết bọn họ là đang nói về bệnh tình của mình, chàng sững sờ nằm ở trên đất, suy nghĩ bay đến phương xa —— trong mấy ngày nay, các loại ám sát, tìm được đường sống trong chỗ chết, bay giờ lại phát hiện mình trơ thành người tàn phế, tiền đồ xa vời , không nhịn được mà đau buồn. Cô gái kia mới vừa cứu mình nay biết thương thế mình có chữa trị cũng vô vọng, chỉ là một người gây liên lụy, cho nên cũng sẽ một đi không trở lại.

 

Máu nóng dồn lên đầu, chàng cố sức muốn thử dùng tay nắm lấy nhánh cây nằm trên đất, nhưng cánh tay phải cứ run run không làm chủ được, vô luận chàng dùng lực thế nào cũng không có bất kỳ hiệu quả gì, ngược lại dùng sức quá mạnh, nên bị vào đống rơm trên đất.

 

Chàng thử mấy lần, cũng ngã nhào trên đất. Sau mấy lần bị như thế, nhưng ngay cả thân thể đều không thể nâng lên được. Nước mắt chậm rãi chảy ra từ khóe mắt của chàng, lòng tràn đầy chí khí đều vô ích, chàng giống như muốn nỗi điên lên liên tục đập đầu trên mặt đất, “Đứt, cũng đứt rồi! Ngươi bây giờ chính là người tàn phế!”

 

Chàng tức giận mạnh mẽ đập đầu của mình trên đât, nước mắt cũng rơi trên mặt đất, đập mạnh đến nổi làm tung lên một tầng bụi mỏng, cũng giống như đang than thở cho số mạng lang bạc của mình. Tựa như nhớ tới việc gì, chàng từ từ di chuyển, bò đến bên cạnh kiếm của mình, dùng miệng cùng tay trái kéo kiếm ra khỏi vỏ, mắt rưng rưng nhìn lưỡi kiếm. Một lúc lâu sau, giống như đã hạ quyết tâm, thanh kiếm kia càng ngày càng đưa tới gần cổ cảu chàng ——

 

Ở nghĩ lúc thời gian cấp bách ngần cung treo sợi tóc, đột nhiên một tiếng la vang lên vang vọng ở ngôi miếu đổ nát bầu trời, “Huynh đang làm gì vậy?”

 

Chàng trai kia mở mắt ra, nhìn thấy Lục Trinh không biết đã trở về từ lúc nào, trên tay nàng còn cầm một con gà, đang nổi giận đùng đùng nhìn mình.

 

Lục trinh đoạt lấy kiếm trong tay chàng, lại nghĩ đến mới vừa rồi giọng của mình không tốt lắm, trên mặt cũng hòa hoản đôi chút, dặn dò chàng không cần làm loạn, lại đi ra hầm canh gà rồi, thanh kiếm kia nàng tịch thu giữ ở bên người, chỉ sợ chàng lại muốn làm bậy.

 

Hồi lâu sau, nàng vào trong miếu nâng chàng ra ngoài, để cho chàng tựa vào một cau đại thụ ở bên ngoài, vẻ mặt ôn hòa nói: “Huynh nhìn xem, thời tiết bên ngoài thật tốt. Phơi nắng nhiều chút, thương thế của huynh sẽ mau lành hơn.”

 

Gương mặt chàng trai vẫn lạnh lành như cũ, cũng không nói chuyện. Lục Trinh cũng không tức giận, lập tức đi đến bưng một chén cháo gà, làm bộ như đang rất vui vẻ nói chuyện với chàng: “Đại phu nói huynh phải bồi bổ, cái canh gà này cực kì tốt, huynh một chút, có được hay không?”

 

Nàng đi tới bên cạnh chàng, chuẩn bị đưa cho chàng ăn, không ngờ người này đột nhiên dùng tay trái đẩy nàng ra, “Muội ăn đi!”

 

Nhất thời Lục Trinh đứng không vững, té trên đất, cháo gà cũng bị đỗ hơn phiên nữa ra đất. Nàng vẫn như cũ mang theo nụ cười an ủi với người trước mặt, “Không phải là bị thương nhẹ thôi sao? Làm sao lại cúi đầu ủ rủ như vậy? Coi như về sau tay của huynh sẽ có chút không thuận tiện, nhưng ít nhât huynh vẫn còn sống đúng không? Theo muội thấy. . . . . .”

 

Một câu nói đâm trúng tâm trạng của chàng trai, Lục Trinh lại đi tới bên cạnh chàng, chuẩn bị tiếp tục khuyên chàng, nhưng chàng lại tiếp tục đẩy nàng ra.

 

Bị đẩy ngã hai lần trên đất, nhất thời Lục Trinh cảm thấy tức giận, “Rốt cuộc huynh phát điên vì cái gì?”

 

Gương mặt chán nản của chàng, giọng buồn bã noi với nàng: “Thật xin lỗi, muội không cần phải lãng phí thời gian ở trên người ta. Tay của ta. . . . . . Đã bị phế.”

 

Lục trinh nghe hắn nói như vậy, càng thêm là nổi trận lôi đình, “Hả, đây chính nguyên nhân huynh muốn tự sát? Mắt của đại sư Âu Dã Tư đúng là bị mù, thật vất vả mới luyện thành một thanh bảo kiếm, thế mà lại rơi vào trong tay một người nhát gan!”

 

Nghe được lời ấy, chàng trai không khỏi bị chấn động, không chớp mắt nhìn về phía nàng. Lục Trinh nói tiếp: “Huynh đã sớm vứt bỏ phần quan tâm nhỏ của muôi, muội nói cho huynh biết mạng của huynh là do muội cứu về, có cần hay không cần, là do muội định đoạt!”

 

Nàng càng nói càng kích động, nhớ tới hoàn cảnh cảu chính mình, hốc mắt đã rung rung nước mắt, nàng hít một hơi, hít mũi một cái nói: “Không phải chỉ là đứt gân sao? Người ta Tôn Tẫn bị tẫn hình chặt xương đầu gối, Tư Mã Thiên bị tịnh thân, còn không phải vẫn cố gắng sống cho tốt sao? Đều nói nam tử hán đại trượng phu không sợ thương không sợ đau, theo muội thấy, huynh ngay cả muội cũng không bằng! Huynh cho rằng trên đời này chỉ một mình huynh mệnh khổ? Muội cũng không khác gì huynh! Cha muội đột nhiên chết thảm, đại nương vì muốn đuổi muội đi, ép muội gả cho lão già lụ khụ! Muội gặp phải bước đường cùng, phải làm giả quan tịch, muốn vào cung làm cung nữ lánh nạn cũng không được. . . . . .”

 

Nói tới chỗ này, nàng lại muốn khóc lớn một hồi, nhưng không muốn làm cho mình mềm yếu, nàng gắng gượng lau đi giọt nước mắt đã chảy ra, lớn tiếng nói: “Nếu muội cảm thấy uất ức giống như huynh, đã sớm nhảy sông tự vận rồi! Nhưng muội không chấp nhận số phận! Muội phải cố gắng sống cho thật tốt! Muội chẳng những phải sống tốt, mà còn phải đường đường chính chính báo thù cho cha của muội, muội muốn khiến cho đại nương người đàn bà ác độc kia mở mắt nhìn một chút, muội không phải là người mà bà ta có thể tùy tiện chà đạp! Cha muội đã từng nói, miễn là vẫn còn sống, thì cái gì cũng có hi vọng! Cho nên, huynh cũng không được chết!”

 

Nàng bất chấp tất cả mà đặt chén canh ở trước mặt chàng trai, làm bộ hung giữ nói: “Con gà này, là muội lấy chút tiền cuối cùng còn lại trên người mua, huynh mau uống hết toàn bộ cho muội, không được để dư lại dù chỉ một chút! Có nghe thấy không?” Nàng làm bộ như rất tức giận đi ra khỏi cửa. Chàng trai kia vẫn nhìn bóng lưng àng rời đi, hai vai nàng vẫn còn rung rung, nhưng không có một chút âm thanh nào —— chàng biết, nàng cần một chút thời gian để khóc, nhưng lại có gắng nén lại, không muốn để cho chàng thấy.

 

Một lát sau, Lục Trinh với đôi mắt hồng hồng ngượng ngừng đi đến bên cạnh chàng, “Ừ, lúc nảy, mới vừa rồi muội không nên tức giận với huynh. . . . . . Đại phu đã nói, huynh là bệnh nhân, muội phải khoan dung với huynh nhiều một chút. . . . . . Canh này, huynh không muốn uống cũng được.”

 

Chàng trai kia yên lặng nhìn nàng, một cô nương kiên cường lại lương thiện như vậy, từ trước tới nay chàng chưa từng thấy qua. Ánh mắt của chàng cũng dần dần trở nên dịu dàng, cầm lấy bát canh gà trong tay Lục Trinh, “Muội nói đúng, mạng của huynh là do muội cứu, ta không được quyền bỏ phí nó.”

 

Lục Trinh thở phào nhẹ nhõm, lại vội vàng lấy thuốc thay băng cho vết thương của chàng, thấy vết thương, trên mặt thoáng qua một đám mây đen, “Vết thương sao lại không thấy tốt hơn? Ngày mai phải mời đại phú đến xem lại.”

 

Sau khi uống xong canh gà tinh thần của chàng trai rõ ràng đã phấn chấn hơn một chút, nên nói đùa với Lục Trinh, “Lại mời đại phu , muội còn tiền sao?”

 

Lục Trinh sững sờ, chỉ thấy chàng trai khẽ mỉm cười, từ trên thân lấy ra một khối Ngọc Dương Chi(1) đưa cho nàng, “Muội cầm miếng ngọc này ra hiệu cầm đồ, cầm lấy ít tiền thôi.”

 

Lục Trinh vừa liếc qua liền biết miếng ngọc này tốt hay xấu, nhận lấy ngọc thuận miệng nói: “Hả, đây chính là  Ngọc Dương Chi thượng hạng, nó nhất định không phải bảo bối của huynh chứ?”

 

Chàng trai kia có chút tò mò nhìn nàng, “Làm sao muội biết?”

 

Lục Trinh chỉ dọc theo miếng ngọc, “Bên này với bên trên này rất sáng bóng, chắc chắn là do mỗi ngày huynh đều cầm nó.”

 

Chàng trai nhíu mày, ánh mắt dài nhỏ của của chàng tạo thành ánh trăng lưỡi liềm, “Ừ, muội quan sát rất tỉ mỉ. Không sai, ta rất thích nó, nhưng bây giờ muội đã đói bụng đến bụng cũng kêu lên rồi, thì còn có cái gì mà ta không bỏ được chứ?”

 

Chợt nghe được lời ấy, Lục Trinh cảm thấy xấu hổ, liền mở miệng phủ nhận, “Làm sao huynh biết!” Nàng mới nói xong câu này, bụng lại kêu rột rột, lần này mặt nàng liền đỏ rần, vội vàng đứng lên muốn bỏ chạy ra bên ngoài miếu.

 

Chàng trai càng thấy thú vị nhìn về phía nàng, ra tiếng kêu nàng lại, “Này, muội đừng đi!”

 

Lục Trinh xấu hổ quay đầu lại, “Cái gì mà này này, muội có tên, muội tên là Lục Trinh!”

 

Chàng không ngờ nàng sẽ so đo đến việc này, cũng không hiểu suy nghĩ của cô bé, chỉ là cười nói: “Được, Lục Trinh, muội đừng đi, ta muốn nói, những phần thịt gà kia, muội cũng cùng ăn một chút đi. . . . . .”

 

Lục Trinh cũng rất kiên quyết từ chối, “Không được, huynh là bệnh nhân. . . . . .”

 

Chàng trai kia rối rắm, bật thốt lên, “Nhưng nếu muội đói đến ngã bệnh, ai tới chăm sóc nữa đời sau của ta?”

 

Hắn vừa nói ra những lời này, cả khuôn mặt Lục Trinh cũng đỏ lên, miệng chàng trai thì há to ra, không biết nói như thế nào cho phải, hai người cứ nhìn lẫn nhau, trong khoảng thời gian ngắn cả hai đều chìm trong im lặng.

 

Cuối cùng Lục Trinh mở miệng tựa như giải thích, “Phi phi phi, nói mới mớ gì đó, đại cát đại lợi! Cái gì mà nửa đời sau, chẳng lẽ huynh muốn sống ở gôi miếu này suốt đời sao? Có thể sử dụng kiếm của đại sư Âu Dã Tử, muội thấy lai lịch của huynh cũng không nhỏ, về sau tự nhiên sẽ có một đống gã sai vặt nha đầu phục vụ huynh, đâu còn cần tới muội giúp?”

 

Chàn trai thấy nàng gấp gáp giải thích như vậy, mang theo nụ cười vẫn nhìn nàng, Lục Trinh bị chàng nhìn có chút không được tự nhiên, chỉ có thể mạnh miệng hỏi: “Huynh cười cái gì?”

 

Nam tử trẻ tuổi kia thong thả ung dung thu lại nụ cười, trang trọng nói: “Không có cười cái gì, cái đó. . . . . . Ta tên là Cao Triển.” Hắn nói xong câu cuối cùng, do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định không để cho Lục Trinh biết rõ thân phận của mình.

 

Lục Trinh nhìn thấy chàng nghiêm túc hư vậy, sẳng giọng: “Muội lại không có hỏi tên huynh. . . . . .”

 

Chính nàng càng nói càng đỏ mặt, vừa chạy tới, múc canh gà trong nồi ra từ từ ăn, không muốn để cho Cao Triển nhìn thấy mặt của mình. Tim trong lòng ngực đập rất nhanh, ánh mắt vẫn luôn không dám nhìn lại về phía sau.

 

Hai người ở trong ngôi miếu đổ nát nghỉ ngơi mấy ngày, trong thời gian rãnh rỗi, Lục Trinh liền cùng Cao Triển cười cười nói nói, sợ chàng lại suy nghĩ không thông, Cao Triển cũng hiểu ý của nàng, trong khoảng thời gian ngắn, ngược lại vui vẻ hòa thuận.

 

Mấy ngày sau Lục Trinh lại mời đại phu đến kiểm tra xem vết thương của Cao Triển đã hồi phục như thế nào, lão tỉ mỉ kiểm tra độ hồi phục của vết thương một hồi, do dự liên tục, “Không phải là ta không muốn chữa, nhưng vết thương gân cốt này rất sâu, cũng chỉ có thể để một thời gian, để cho vết thương từ từ hồi phục tốt lên thôi.”

 

Cao Triển nhớ đến vấn đề mà mấy ngày trước mình luôn suy nghĩ, “Lần trước đại phu đã nói, nếu là dùng kim nối gân cốt lại, có thể có hy vọng hồi phục không?”

 

Đại phu nghe được lời ấy, giật mình, “Nói thì nói như thế không sai, chỉ là, ta không phải dám giúp ngươi nối gân đâu, loại chuyện này ta không có nắm chặc, cho dù là đại phu nào cũng không dám chắc được.”

 

Lão nói lười như vậy, cũng không nằm ngoài dự đoán của Cao Triển, chàng khẽ mỉm cười, “Ta cũng không muốn làm phiền đến đại phu.” Quay đầu nhìn Lục Trinh đang đứng ở một bên, dịu dàng hỏi: “Còn muội, có dám hay không?”

 

Lục Trinh không ngờ đến chàng sẽ hỏi mình, “Muội? Muội phải giúp huynh dùng kim nối gân sao?”

 

Cao Triển kiên định nhìn nàng, “Không sai, không phải muội đã từng nói sao? Người không thể đầu hàng số phận! Ta vẫn không muốn cứ để vết thương chậm chạp hồi phục như vậy, vết thương này có lẽ qua một năm cũng sẽ không tốt lên được, còn không bằng đập nồi dìm thuyền thử một lần, thử một chút xem ông trời có giúp ta thay đổi vận số hay không.”

 

Mắt Lục Trinh ngày càng mở to hơn, nhìn vào ánh mắt tin tưởng của Cao Triển nhìn mình, cắn răng một cái, “Chỉ cần huynh dám, muội cũng dám!” Nàng vào trong miếu tìm một sọt kim chỉ may vá ra ngoài, hỏi “Dùng cái này sao?”

 

Vốn đại phu chỉ cho là bọn họ đang nói đùa với nhau, dù sao chuyện dùng kim nối gân, trong lịch sử cũng giống như việc Quan Vũ cao xương chữa vết thương vậy, đều là đau đớn mà người thường khó có thể chịu đựng, mắt thấy Lục Trinh tìm ra kim chỉ khâu vá thật, thì chắc không phải gải rồi, lão sợ đến gương mặt trắng bệch, bật thốt lên, “Trời ạ, hai người các ngươi cũng điên rồi, cái này. . . . . . Cái này sao mà được! Ai, ngươi trước chớ đặt kim xuống, trước tiên kim phải được nấu qua bằng rượu!”

 

Nhìn thấy hai kia ý định đã quyết, mặc dù không hiểu hai người trẻ tuổi này vì sao có nghị lực lớn như thế, nhưng đã sâu sâu cảm phục, ở một bên chỉ đạo thao tác cho Lục Trinh, lão lại tự mình điều chế thuốc dán cho vết thương. Lục trinh liếc mắt nhìn Cao Triển, chàng gật đầu một cái ý bảo có thể bắt đầu. Lục Trinh cắn đôi môi, trước tiên cẩn thận dùng dao cắt một chút ở chỗ vết thương, rồi tìm được vị trí đoạn gân bị dứt mà đại phu đang chỉ, dùng cây kim may vá đã chuẩn bị tốt đâm vào, trên trán Cao Triển đã toát ra mấy giọt mồ hôi thật to, cả gương mặt đều là vẻ khổ sở, chàng sợ ảnh hưởng đến Lục Trinh, vẫn cắn răng không để kêu thành tiếng, đợi đến lúc Lục Trinh khâu gần xong, rốt cuộc nhịn không được mà rên lên thành tiếng.

 

Lục Trinh khâu xong mũi kim cuối cùng, nhìn gương mặt Cao Triển vặn vẹo khổ sở đến cực điểm, hết sức áy náy, “Thật xin lỗi nha, muội thêu thùa không được tốt lắm, khâu không được dễ nhìn lắm. Nếu không, huynh có cần đi tìm tú nương chỉnh sửa lại không?” Nàng không có chú ý lời nói của mình có chút buồn cười, làm cho Cao Triển không nén được mà cười lên, ngay cả đại phu đang vội vàng điều chế thuốc dán cũng cười rộ lên, còn không quên lắc đầu nói: “Người trẻ tuổi, thiệt là, cũng không nhìn một chút đây là vào lúc nào, mới ban ngày mà đã liếc mắt đưa tình!”

 

Vốn củ chỉ của Lục Trinh là vô tâm, nhưng vừa bị đại phu nói, mặt lại không nhịn được mà đỏ. Ngược lại đại phu lại biết rõ sự tình, bưng thuốc dán đi tới, ho khan một cái, nhìn Cao Triển nói: “Cậu trai trẻ, ta hành y nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp lại người xương cứng như vậy! Đây là mấy miếng thuốc dán, coi ta như tăng cho ngươi! Yên tâm đi, loại người như ngươi khổ mấy cũng đã chịu hết rồi, nhất định rất nhanh sẽ khỏi hẳn!”

 

Bên tai nghe được hai chữ “Khỏi hẳn”, lục trinh quên mất chuyện lúc trước, vui mừng nhìn đại phu nói: “Vậy thì nhờ vào lời nói tốt lành của đại phu rồi!”

 

Đại phu lại vẻ mặt nghiêm túc dặn dò nàng, “Hiện tại cậu ta sẽ không có chuyện gì, nhưng buổi tối nhất định sẽ phát sốt, đến lúc đó cô nương phải cho nhiều cậu ta uống chút nước muối, lau thân thể cho câu ta nhiều một chút!”

 

Lục Trinh hốt hoảng, “Lau người? Chuyện này. . . . . .”

 

Đại phu chẳng hề để ý nói: “Cậu ta không phải tình lang của cô nương sao? Có cái gì mà không tiện chứ?”

 

Lục Trinh không khỏi nóng nảy, cũng không để ý đến cái gì, ra sức giải thích, “Đại phu ông đang nói bậy cái gì thế, huynh ấy là biểu ca của ta!”

 

Nhưng đại phu rõ ràng không tin lời của nàng…, càng thêm cho rằng nàng đang xấu hổ, cười ha ha mấy tiếng, cũng không nhiều lời, để lại thuốc, cõng cái hòm thuốc liền đi, chỉ còn lại một mình Lục Trinh đang ngơ ngác đứng bên ngoài, không khí cũng rất giống tâm trạng của nàng ma lắng xuống.

 

Vào nửa đêm, gió mát phất phơ, Lục Trinh không an tâm, nhớ lời đại phu nói, lại trở về trong miếu, nàng đưa tay sờ thử cái trán của Cao Triển, “Ai, huynh thật sự bị sốt, may là bên ngoài trời đang mát một chút.”

 

Cao giương vốn là vẫn hỗn loạn, thấy nàng đi tới, khó khăn nói: “Mà ta vẫn cảm thấy thật khó chịu, nếu không, muội lao thân thể giúp ta một chút.”

 

Lục trinh chỉ cảm thấy trên mặt nóng lên, trợn to hai mắt nhìn hắn, “Huynh nghe hết rồi sao?”

 

Cao Triển cố tình giả bộ ngu ngốc, “Nghe được cái gì?”

 

Lục Trinh vừa tức vừa thẹn, nhưng lại không yên lòng Cao Triển đang bị phát sốt, trong lòng tự đánh giá một hồi, vẫn đứng lên, ra bên ngoài mang vào một chậu nước, dùng một tấm vải nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên lưng của Cao Triển, chỉ cố lấy cánh tay đã cứng đơ lau qua lau lại, ánh mắt lại hay là không dám nhìn thân thể đàn ông kia.

 

Cao Triển được một tấc lại muốn tiến thêm một thước nói: “Ừ, lau một chút nơi này, còn có nơi này.”

 

Lục Trinh ném chiếc khăn vào một bên trong chậu nước, “Nào có ai lại cứ đi bắt bẻ người khác? Muội chịu giúp huynh lau người, huynh đã phải tạ ơn trời đất rồi.”

 

Cao giương nhìn gương mặt nàng dưới ánh lửa hồng đồng đồng, cực kỳ động lòng người, không nhịn được lại lên tiếng đi trêu chọc nàng, “Cám ơn trời đất cũng không phải là ta, là muội mới đúng.” Chàng đưa ra một vấn đề, quả nhiên thấy Lục Trinh lộ ra vẻ mặt tò mò.

 

Cao Triển cười ha ha, “May mà ta bị thương ở tay, nếu là ta bị như Tư Mã Thiên. . . . . .” gương mặt Lục Trinh nỗi lên tức giận lại thêm phần thẹn thùng, Lục Trinh đẩy hắn ra, đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng mới vừa rồi đẩy dùng sức hơi mạnh, Cao Triển bị nàng đẩy tới bên vách tường, cả người đụng vào tường, một nữa làm động đến vết thương, một nữa là muốn lấy sự chú ý của Lục Trinh, Cao Triển liền lên tiếng la đau, ánh mắt lại không có gì thay đổi, chỉ một mực nhìn thẳng len lén quan sát phản ứng của Lục Trinh.

 

Quả nhiên vốn là Lục Trinh chuẩn bị đi ra ngoài dành phải quay trở lại, đi tới bên cạnh muốn đỡ chàng dậy, “Thật xin lỗi thật xin lỗi, huynh đau lắm không?”

 

Cao giương nhìn gương mặt nàng ngượng ngùng, có một nơi nào đó trong lòng dường như đã bị mở ra, ấm áp, mang theo ánh mặt trời, làm cho chàng có thể quên đi những sự việc trước kia, việc thái hậu luôn cho người đuổi giết chàng không ngừng cùng với việc phụ hoàng đột ngột băng hà làm cho chàng bị đả kích rất lớn, làm cho chàng bị dồn vào bước đường cùng phải vượt qua bóng tối này. Hắn không khỏi đưa tay trái ra dùng sức nắm lấy cánh tay kia của Lục Trinh, “Mới vừa rồi, ta chỉ là đùa một chút. . . . . .”

 

Lục Trinh chỉ cảm thấy lòng bàn tay kia có một chút ấm áp, cả người bị Cao Triển kéo nghiên về phía trước, cúi đầu, là có thể nhìn thấy mồ hôi rịn ra trên trán và vết máu trên môi chàng, nàng nhẹ giọng hỏi: “Rất đau sao?”

 

Cao Triển cố nặn ra một nụ cười, “Cũng không phải đau lắm.”

 

Lục Trinh ngồi xỗm xuống bên cạnh chàng, cũng không vạch trần chàng, “Mẹ muội nói, có đau, cũng đừng chịu đựng, nói cho người khác biết, trong lòng cũng sẽ thoải mái hơn. . . . . . Đúng rồi, trước kia lúc muội bị sốt, mẹ ta đều sẽ lấy lá thổi một khúc Nhu Nhiên cho muội nghe, bây giờ muội cũng hát một khúc cho huynh nghe được không?”

 

Nàng hái xuống một chiếc lá non trên trên nhánh cây, đặt trên môi, nhẹ nhàng thổi khúc hát, đầu tiên có chút không quen, càng về sau lại càng trôi chảy hơn. Sắc mặt Cao Triển hơi biến đổi, dần dần bị cuốn theo khúc nhạc của nàng , nhắm hai mắt lại, giống như nhìn thấy mẫu hậu của mình, như bà vẫn còn sống, thường thổi những bài hát Nhu Nhiên cho mình nghe, sẽ kêu mình “Trạm Nhi” . Khi đó chàng cho rằng, chỉ cần ở bên cạnh mẫu hậu, cái gì cũng cần không sợ, nhưng mẫu hậu chết rồi, đã bị chết trong tay người tỷ muội mà người tin tưởng nhất.

 

Chàng đắm chìm trong hồi ức của mình, Lục Trinh lại tưởng rằng chàng đã ngủ thiếp đi, nhẹ nhàng đứng dậy lấy một bộ y phục đấp lên cho chàng. Cũng vào lúc đó Cao Triển mở mắt ra nhìn nàng, làm Lục Trinh giật mình, chỉ nghe được chàng đang hỏi nàng: “Có một chuyện, ta vẫn muốn hỏi muội, trước đây hai chúng ta vốn không quen nhau, tại sao muội lại cứu giúp ta nhiều lần như vậy?”

 

Lục Trinh vỗ vỗ ngực, chờ nhịp tim dần dần ổn định lại, mới mở miệng, “Huynh chưa ngủ? Làm muội giật cả mình. Ai, không tại sao gì cả, từ nhỏ muội đã không thể nhìn để mặt người khác chịu khổ, có thể giúp ai một chút, thì sẽ giúp người đó thôi. Hơn nữa, coi như người bị thương không phải là huynh, chỉ là còn mèo nhỏ con chó nhỏ, tôm tép nhãi nhép, muội cũng sẽ không thể thấy chết mà không cứu.”

 

Trên mặt Cao Triển hiện lên vẻ thất vọng, “Ở trong lòng muội, địa vị của ta, cũng không khác gì với mấy con mèo còn chó nhỏ sao?”

 

Lục trinh lại không hiểu hắn thế nào một cái trở nên đa sầu đa cảm rồi, chỉ nói: “Muội khẳng định không phải như vậy! Ai, cái người này nói gì thế, thế nào lại như ông cụ non kì quái thế?”

 

Cao Triển im lặng một lúc lâu, mới nhìn nàng mở miệng nói, “Cha ta làm quan ở trong triều, trước kia ngài yêu thương ta nhất, còn thường nói sau khi ngài chết, sẽ để lại toàn bộ cao gia lại cho ta. Vậy mà có một ngày, ta đang làm việc ở bên ngoài, lại đột nhiên nghe nói ngài đã qua đời —— không sai, cũng giống như cha của muội, nguyên nhân cái chết không điều tra ra được. Ta liên tục ngày đêm lên đường trở về, nhưng đột nhiên phát hiện, mẹ kế thừa dịp ta không có mặt, đã đưa con trai thân sinh của mình lên nắm quyền toàn bộ gia sản trong nhà. Ta muốn tranh, mà người kia là huynh đề tốt của ta, thân thể huynh ấy lại không được tốt, khi còn bé thì có đại phu nói huynh ấy sống không quá ba mươi tuổi. Vì vậy ta đành thôi, cùng lắm thì chờ huynh ấy cưỡi hạc về tây, ta lại từ từ lấy lại những thứ đáng lẽ phải thuộc về ta, thế nhưng mẹ kế vẫn không muốn bỏ qua cho ta. . . . . .”

 

Lục Trinh như bừng tỉnh hiểu ra, lại có điểm cảm động vì chàng đã đem những lời trong lòng này nói ra với mình, “Khó trách ngày đó huynh liều mạng gấp gáp muốn đi vào thành! Chỉ là, mẹ kế của huynh có quan binh hổ trợ, chắc hẳn lai lịch nhà huynh chắc cũng không nhỏ?”

 

Cao Triển gật đầu một cái, “Ừ, tạm được.”

 

Lục Trinh cảm động lây, đồng tình nhìn chàng, “Thì ra là huynh cũng có hoàn cảnh giống muội, đều bị mất về từ lúc tuổi còn nhỏ.”

 

Cao Triển cũng bắt đầu thương cảm nhìn nàng, lên tiếng an ủi nàng, “Ta vẫn còn một chỗ này giống muội, đó chính là, vĩnh viễn đều không cam chịu số mệnh.” Chàng hít một hơi, chậm rãi nói ra: “Ngày ấy, do ta suy nghĩ không thông, cũng là bởi vì tổ tiên nhà ta có quy định, phàm là nam tử trên người có bị tàn tật, đều không được thừa kế gia nghiệp. . . . . .”

 

Lục Trinh sững sờ, có chút tức giận, “Đây là cái quy định rách gì thế? Thua thiệt cho cái nhà quan lại quyền quý của huynh, thế nào mà một chút năng lực phân biệt tốt xấu cũng không có? Chỉ cần bị thương thì không thể thừa kế gia nghiệp, mấy vị tướng quân, Nguyên soái cũng không cần phải đi đánh giặc nữa! Muội nói cho huynh biết, huynh là bướng bỉnh vì cái quy định này, thì muội thật sự sẽ coi thường huynh.”

 

Cao Triênt lại không nghĩ rằng nàng có thể nói ra lời giải thích có hiểu biết như vậy, đợi nàng nói xong được một lúc, mới cười nói: “Nói đúng, chờ sau khi ta làm nắm quyền trong nhà, sẽ bỏ đi cái quy định này.”

 

Lục Trinh cũng lộ ra nụ cười thỏa mãn, “Việc này cũng coi như đã xong.” Nàng cứ luôn lo cười cười nói nói với Cao Triển, lại mém quên mất có việc qua trong cần nói, hiện tại đã nhớ ra, đưa tay vào trong áo lấy ngọc bội của Cao Triển ra đưa cho chàng, “Huynh nghĩ thông là được rồi. Cái ngọc bội này quan trọng như vậy, huynh giử lại cât đi. Mẹ ta đã từng để lại cây trâm Cửu Loan cho muôi, nhưng vì làm giả quan tịch, ta chỉ có thể đem nó đi bán. Đến bây giờ nhớ lại, vẫn cảm thấy đau long không thôi. Cho nên, chỉ cần không tới bước đường cùng, chúng ta tốt nhất hay là giữ  nó lại.”

 

Cao Triển có chút tò mò, “Muội không có đem nó đi cầm? Vậy muội làm sao có tiền đi mời đại phu?”

 

Lục Trinh chỉ nhàn nhạt nói: “Huynh không thấy mấy quả hồng chín trên cây kia không? Hôm qua muội hái được hai giỏ, mang ra chợ bán được ít tiền.”

 

Cao phát triển lòng hiếu kỳ càng đậm, “Cây này cao như vậy, muội làm sao mà hái xuống được? Chẳng lẽ, muội leo lên sao?”

 

Lục Trinh thờ ơ nói: “Vậy thì thế nào?”

 

Cao Triển càng lúc càng quan tâm, cười nói: “Ta thật sự là không ngờ, chuyện leo cây như vậy, từ trước đến nay chỉ có con trai làm.”

 

Chàng không vì câu nói không để ý của mình đã làm cho Lục Trinh khó chịu, Lục Trinh không chịu thua cắn răng nói: “Ai nói con gái thì không thể leo cây hả? Muội nói cho huynh biết, nữ nhân so với nam nhân cũng không có kém hơn bao nhiêu đâu! Đậu thái hậu thời Hán triều buông rèm chấp chính bốn mươi năm, chẳng lẽ bà ấy không phải nữ nhân? Tiển Phu Nhân Lĩnh Nam một mình thống trị Nam Cương, chẳng lẽ so nam nhân không mạnh hơn sao? Dù là muội, trừ việc sức hơi yếu ra, thì có điểm nào không bằng huynh chứ?”

 

Cao Triển nhìn nàng đang xúc động phân bua, nên đùa với nàng, “Thật chí hướng rộng lớn! Ta thây nếu chỉ làm tú tài thì thật uất ức cho muội, muội ít nhât phải làm tể tướng!”

 

Lần này Lục Trinh thật có chút tức giận, “Huynh không tin vậy thì bỏ qua đi.” Nàng vừa xoay người.

 

Cao Triển vội vàng đi dỗ dàng nàng, “Ta tin lời của muội, tất cả ta đều tin.” Hắn vội vàng đem ngọc bội nắm trong vào trong tay của Lục Trinh, “Khối ngọc bội này, ta đã lấy ra, cũng không có lý nào lại nhận lại. Đây là tín vật quan trọng ta tặng cho muội, từ hôm nay trở đi, ta liền giao nó cho muội.”

 

Lục Trinh có chút ngại ngùng, đẩy về cho chàng, “Không được, vật quan trọng như vậy, tự huynh giữ đi.”

 

Cao Triển nghiêm túc nhìn nàng nói: “Không phải muội vừa mới nói ra, tốt nhất chúng ta nên giữ nó lại sao?”

 

Chàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “Chúng ta”, thế mà Lục Trinh lại nghe không hiểu, gương mặt lập tức lại đỏ bừng lên, lập tức lại cuối thấp đầu xuống, một câu nói cũng nói không ra, chỉ là yên lặng thu hồi lại khối ngọc bội kia, coi như là ngầm cho phép làm theo lời nói của Cao Triển.

 

Hai người vì vậy ở trong ngôi miếu đổ nát, thỉnh thoảng hái một it quả hồng trên cây mang ra chợ bán, đổi về một chút tiền, lại mua thêm bộ quần áo mới cho hai người. Đợi đến khi vết thương của Cao Triển hơi khá hơn một chút rồi, cũng có thể giúp nàng một tay, ở trên bờ sông bắt vài con cá, hay hoặc là bắt vài con thỏ hoan ở vùng lân cận xung quanh, trong khoảng thời gian ngắn, ngược lại áo cơm không phải lo, giống như là một đôi vợ chồng trẻ mới cưới vậy.

 

Hôm nay Lục Trinh phải ra bờ suối giặt quần áo sớm, Cao Triển cũng thấy rãnh rỗi, nên cũng đi theo nàng ra bờ sông, không chớp mắt mỉm cười nhìn nàng.

 

Cá ở trong nước đột nhiên bị Lục Trinh làm cho hoảng sợ, nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Cao Triển nhanh chóng rút kiếm ra, khi chàng thu hồi kiếm thì mũi kiếm đã ghim vào một con cá thật lớn ở dưới nước. Cao Triển tâm tình vui vẻ nhìn Lục Trinh nói: “Tối nay chúng ta có thêm thức ăn.”

 

Lục Trinh nhìn bộ dáng này của chàng, cũng cười khanh khách, “Ừ, quả nhiên là người đã từng luyện võ, liền có chỗ khác nhau! Muội thấy vết thương của huynh đã hồi phục tốt lắm rồi, đoán chừng mấy ngày nữa, huynh nên quay về kinh thành nghĩ cách đối phó với mẹ kế của huynh đi?”

 

Cao Triển cầm con cá mới bắt được trong tay, buồn hiu như bị mất mác thứ gì đó: “Ta thật là có chút không muốn trở về, cảm giác cứ ở lại nơi này với muội, sống cuộc sống nông thôn, cũng thật không tệ.”

 

Lục Trinh có chút thất thần, đang nghiêm túc mới nói: “Huynh đang nói đùa gì thế, này trong ngôi miếu đổ nát ngay cả một miếng ván giống giường cũng không có, muội lại không biết làm cơm, thêm vài gay nữa, huynh sẽ cảm thấy phiền phức.”

 

Cao giương nghiêm túc quan sát gương mặt của nàng, kiên trì nói: “Ta vĩnh viễn cũng sẽ không thấy phiền.”

 

Lục Trinh cảm nhận được cái gì, cúi đầu thu lại quần áo đã giặt xong bỏ vào trong chậu, đứng dậy chuẩn bị đi trở về. Cao Triển nói: “Muội chờ một chút.” Lục Trinh dừng bước, ánh mắt nhìn theo chàng, chỉ thấy chàng hái một bông hoa dại màu trắng từ trên đất, vừa cẩn thận đi đến cạnh Lục Trinh, cài ở bên tai cho chàng, dịu dàng nói: “Hoa màu trắng rất hợp với muội.”

 

Lục Trinh ngẩn ngơ, tình cảm ngọt ngào chảy trong lòng, chỉ ngữi thấy hương hoa dại quanh quẩn xung quanh mình, thật lâu không tan. Dù chỉ cần động một chút nàng cũng không dám, chỉ sợ chỉ cần mình không cẩn thận, tay có thể động một chút liền làm cho phần phúc này bay mất, nhất thời ngàn vạn suy nghĩ, thiếu chút nữa nước mắt trào ra.

 

Cao Triển cầm lấy cái chậu trong tay nàng, đi về phía trước. Quay đầu lại nhìn nàng vẫn còn sững sờ đứng tại chỗ, chàng cười nhẹ một tiếng, lên tiếng nhắc nhở nàng, “Còn đứng ngây ở đó làm gì, chúng ta trở về đi thôi.” Lục Trinh ồ một tiếng, mới chợt hiểu ra, đi theo sau lưng Cao Triển. Từ đầu đến cuối nàng luôn ngượng ngùng không dám đi song song bên cạnh chàng, sợ chàng sẽ cười mình.

 

Hai người một trước một sau mà đi, tán gẫu cùng nhau cả đoạn đường, trong lúc không để ý đã về đến ngôi miếu. Cao Triển đang chuẩn bị buông cái chậu trong tay xuống, mấy quan sai đột nhiên từ một bên lao ra, nhìn chằm chằm về phía Cao Triển một lúc, ra tiếng hét lên: “Không sai, chính là tên đó!”

 

Cao Triển phản ứng lại ngay, lập tức ném chậu gỗ trong tay về hướng đám quan sai, cản bọn họ lại, kéo Lục Trinh bỏ chạy.

 

Hai người hoảng hốt chạy bừa, chạy lên một sườn núi cao, trước mắt là vách đá, đã không còn đường để đi. Lục Trinh thở hồng hộc nói: “Bọn họ nhất định là tới bắt muội. Cao Triển, vết thương của huynh vẫn còn chưa lành, không thể chạy nhanh như vậy, huynh bỏ tay muội ra đi. . . . . .” Thì ra là thời điểm lúc trước nàng tìm đại phu cho Cao Triển, liền thấy quan sai ở truy nã cái tên “Lộ Trân” của mình, cái lão sư phụ làm quan tịch giả kia vẫn chưa chết, ngược lại đã đi đến quan phủ báo quan. Trong thời khắc nguy cấp trước mắt, thấy được quan sai, nàng liền nghĩ ngay đến là do chính mình mang đến, không muốn liên lụy huynh ấy.

 

Nào có thể đoán được nàng vừa nói dứt lời, một mũi tên đã bay thẳng tấp về phái Lục Trinh, Cao Triển nhanh tay kéo Lục Trinh sang một bên, Lục Trinh bị trượt chân, cả người bị rơi xuống vách núi.

 

Cao Triển hoảng lên, tay phải bắt được cánh tay của Lục Trinh. Tay hắn bị tổn thương nặng nề, nắm tay kéo Lục Trinh như thế, làm cho cả mình cũng chút xíu nữa là té xuống dưới. Thật vất vả Cao Triển mới giữ vững được thân thể, trên trán toát ra đầy mồ hôi hột, cố lên tiếng an ủi Lục Trinh, “Giữ vững, ta lập tức nghĩ biện pháp cứu muội lên!”

 

Nhưng hắn quan sát bốn phía một lúc, ngay cả cọng cỏ cũng không có, chứ đừng nói có bất cứ cái gì có thể giúp một tay. Kiên trì như thế trong chốc lát, vết thương trên tay phải của hắn lại bắt đầu chảy máu, cả người cũng dần dần bị kéo trượt xuống vách núi.

 

Lục Trinh mắt thấy không ổn, giọng gấp gáp nói: “Huynh mau buông ta ra, tiếp tục như vậy nữa, hai chúng ta đều sẽ chết!”

 

Cao Triển lại cắn răng muốn kéo Lục Trinh lên, nhưng cả người vẫn là từ từ bị kéo đi xuống. Hốc mắt Lục Trinh nóng lên, khẽ cắn răng, dùng một cánh tay khác rút một cây trâm ở trên đầu ra, đâm mạnh vào bàn tay của Cao Triển.

 

Cao Triển chợt bị đau, theo bản năng buông lỏng tay ra, cả người Lục Trinh liền bị rơi xuống vách núi.

 

Chàng bi thương la lên: “A Trinh.” Nhưng lúc này dưới vách đá chỉ vang lại tiếng kêu của chàng. Hai mắt Lục Trinh nhắm chặt lại: gặp lại sau, Cao Triển. Cha, ngài nếu dưới suối vàng biết được, xin đừng trách nữ nhi.

 

Bên tai chỉ có một loạt tiếng gió, nàng nghĩ: đây chính là cảnh sắp chết sao? Ngay sau đó, trước mắt của nàng chỉ là một vùng tăm tối.

 

Bên tai như vang lên tiếng chim hót, trong lỗ mũi ngữi được hương thơm thoang thoảng của cỏ, theo phía sau, một giọt chất lỏng lạnh lẽo nhỏ lên trên mặt, Lục Trinh rên rỉ tỉnh dậy.

 

Lục Trinh mở hai mắt ra, trong nháy mắt không biết làm sao, kiểm tra thân thể của mình một chút, khắp nơi đều là vết thương, từ từ nhớ lại chuyện vừa xảy ra. Nàng đang nằm một mình ở đáy cốc trong một sơn cốc, phía trên đỉnh đầu có một nhánh cây lớn lồng lộng mọc vài quả dại, đại khái lúc nàng té xuống từ trên vách núi, đã được nhánh cây phía trên cản lại, mới không có ngã chết.

 

Lục Trinh cười khổ một cái, phát hiện trong bụng trống rỗng, cũng không biết mình đã hôn mê ở sơn cốc này bao lâu. Nàng cố gắng đứng dậy, đi chưa được mấy bước, lại té xuống trên mặt đất. Cắn răng, nàng đâu tranh cố gắn đứng dậy lần nữa, cố gắng với tới mấy quả dại trên nhánh cây, ôm trong lòng, ăn từng miếng từng miếng.

 

Ăn xong mấy quả dại trong lòng, Lục Trinh tìm được một nhánh cây ở bên cạnh —— đoán chừng có thể chịu đưng sức nàng của mình chống trên mặt đất. Nàng chống nhánh cây làm gậy, khó khăn từng bước từng bước tìm đường ra khỏi sơn cốc. Cũng không biết trải qua bao lâu, vẫn còn lanh quanh dưới vách núi, nàng thấy một hồi hoa mắt, đặt mông ngồi trên đất, chỉ thấy cặp chân mình vừa đỏ vừa sưng, so với lúc nảy tình hình cũng không lạc quan hơn được bao nhiêu.

 

Nàng lau cái trán chảy đầy mồ hôi, tuyệt vọng nhìn bên cạnh rừng nhiệt đới rậm rạp.

 

Trong lúc mơ hồ, ở phía xa giống như có người nói chuyện. Nàng bất chợt khó có thể tin được ngẩng đầu nhìn về nơi đó, tập trung tinh thần lắng nghe, nhếch nhác đứng dậy, nhanh chóng chạy lại nới có tiếng nói. Xuyên qua một mảnh rừng cây, nàng rốt cuộc thấy được bóng dáng hai người ở miền núi, vội vàng hô to: “Hai vị đại ca, xin dừng bước!”

 

Thật may là hai người miền núi này có lái xe ngựa, Lục Trinh lên xe ngựa, được đưa đến một nới gần chợ. Lục trinh quan sát hoàn cảnh quen thuộc chung quanh, lên tiếng nói: “Đại ca, đến nơi này là được.”

 

Nàng khó khăn leo xuống từ trên xe ngựa, cúi người thật thấp cảm tạ hai nam tử phúc hậu trước mặt, “Hai vị đại ca, cảm ơn hai người.”

 

Nam tử kia khoát tay áo, đánh xe ngựa rời đi, trong chốc lát đã không thấy xe đâu nữa.

 

Lúc này đã trời đã tối, trên chợ đã không có người nào, nhưng trước ở chỗ này Lục Trinh thường hay đi qua, nàng không dám buông lỏng cảnh giác, cẩn thận đi dọc theo đường phố, một đường đi tới trước cửa nhà đại phu mình đã từng đến mời, mới dám thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút, nàng lần mò cửa trước y quán của đại phu mở ra đi vào.

 

Trong y quán chỉ thắp một cây nến, chính lúc đang được đại phu cầm trong tay, một tay kia của lão cầm một nắm dược liệu, cũng không biết đang suy nghĩ gì, từ nội đường đi ra quầy thuốc phía trước.

 

Lục Trinh vừa lúc nhìn thấy lão chỉ có một mình, thừa cơ lách mình xuất hiện, vỗ vỗ bờ vai của lão, kêu một tiếng, “Đại phu.”

 

Không ngờ đại phu quay đầu lại thấy nàng, bị sợ đến ngã nhào trên đất, mặt sợ hãi mà kêu: “Quỷ.”

 

Lục Trinh vừa giật mình vừa khó hiểu, tiến lên một bước chuẩn bị đỡ dậy lão, “Đại phu, là ta mà, người không nhớ sao?”

 

Nào có thể đoán được đại phu hoảng sợ đến như vậy, nói ra hết sự thật, “Đại tiên tha mạng! Ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ. . . . . . Ta cũng không muốn hại chết các ngươi. . . . . .”

 

Lão thấy Lục Trinh vẫn nhìn chằm chằm mình không biết phải làm sao, trong lòng lại sợ lại vội, vội vàng tự lấy tay tát mình, “Ta không nên nhất thời ham vui, trở lại uống rượu đã nói mê sảng! Mà ta hành y nhiều năm như vậy, lần đầu thấy có người dám dùng kim khâu nối gân. . . . . . Đại tiên, tất cả đều là phu nhân của ta làm! Là nàng báo cho quan sai! Oan có đầu, nợ có chủ, người đi tìm nàng ta đi. . . . . .” Thật vất vả há miệng run rẩy nói dứt lời, lão bị sợ đến ôm lấy đầu của mình cả người rúc vào trong góc, run lẩy bẩy, cũng không dám ngẩng đầu lên nữa.

 

Lục Trinh đã hiểu rõ, nàng cúi đầu nhìn cả người mình rách rưới, đưa tay sờ mặt một cái, cả bàn tay toàn là bùn lầy, không khỏi nở ra một nụ cười khổ, biết lòng xấu của đại phu rồi. Nàng đánh giá chung quanh một lần, thấy trên tủ cách đó không xa một mở ra viết bốn chữ “Chữa trị vết thương”, liền đi qua đó, lấy một gùi thuốc tử qua loa giả bộ một chút rượu thuốc và thuốc dán, lại để lại một sâu tiền ở trên bàn, nhẹ nhàng đi ra ngoài. Từ đầu chí cuối, đại phu cũng không có dám ngẩng đầu lên.

 

Nàng có chút phiền muộn, nhưng nếu chuyện diễn biến đến như thế, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Từ lúc nàng đi ra tiwf hậu viện, nàng cũng không quên lấy một bộ y phục khác để thay, trong lòng mới có tính toán. Đổi sang trang phục nam nhân nàng đi tới bến đò, trên đầu còn quấn vải cũ, nhìn từ xa xa, giống như là một gã sai vặt gầy yếu.

 

Ném cho nhà đò mấy văn tiền, nàng bắt được chuyến thuyền cuối cùng đi nước Triệu. Thuyền dần dần di chuyển, cùng ddần dần cách xa Vương trang. Ánh mắt Lục Trinh nhìn về phía phương xa, đáy lòng xẹt qua một tia phiền muộn: Cao Triển như thế nào? Không biết huynh ấy có bị quan sai bắt không?

 

Rất nhanh, nhà đò cắt ngang suy nghĩ của nàng, bóng đêm mờ mịt, người trên thuyền từng tốp từng tốp mà đi xuống, đưa mắt nhìn tới, nơi này rõ ràng so vương trang phồn hoa hơn rất nhiều. Đi trên đường phố, phóng tầm mắt nhìn tới vẫn còn đèn dầu sáng rỡ, có không ít thương nhân người Hồ mặc đồ quái dị qua lại.

 

Lục Trinh quen thuộc nơi này nên tiếp tục đi, rất nhanh liền quẹo vào bên trong một hẻm nhỏ bình thường, bên trong có một tiệm gạo, chưởng quỹ đang trên quầy coi sổ sách, còn chưa có đóng cửa.

 

Lục Trinh đến gần bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi: “Chưởng quỹ, ta muốn tìm chỗ ở.”

 

Chưởng quỹ cảnh giác nhìn nàng thêm vài lần, kéo dài âm thanh nói: “Tiểu ca, cậu không tìm nhằm chỗ chứ? Chỗ của tôi cũng chỉ là tiệm gạo, phố đông mới phải quán trọ đấy.” Ánh mắt của hắn sáng quắc, vẫn nhìn lưng của nàng.

 

Lục Trinh cười hắc hắc hai tiếng, tiến tới bên lỗ tai hắn nói: “Ta đây dĩ nhiên biết cái người này nhi là tiệm gạo, nhưng Vương gia nuôi những người làm người dẫn đường dẫn đường cho thương nhân người Hồ, không phải đều ở tại nơi này của ông sao?”

 

Lúc này trong lòng chưởng quỹ mới hết nghi ngờ, cười giả dối, “Thì ra là tiểu ca là khách quen, mời vào trong!” Lão dẫn đường cho Lục Trinh, trong miệng hỏi, “Tiểu ca tuổi còn trẻ, từ đâu tới? Ở đâu có chỗ phát tài à?”

 

Lục Trinh cố ý phát âm khẩu âm vùng khác, thở dài một cái, tức giận nói: “Ta đây là Chu Châu Hồ gia! Thời gian trước đuổi ngựa không cẩn thận, bị ngựa đá một chân, quản gia cho ta ít tiền gọi là tiền dưỡng thương, kết quả đáng đời ta nhất thời ngứa tay, đi đánh bạc ở đổ trường nhoáng cái đã thua hết! Những người đó đuổi đến muốn chém ta, ta đây không thể làm gì khác hơn là chạy đến chỗ Vương gia lánh nạn. . . . . .” Nàng vừa nói, vừa lấy ra từ trong lòng ngực nửa xâu tiền, sắc mặt không thay đổi đưa tới trước mặt của lão, “Ta biết luật ở đây, ta chỉ ở năm ngày, chỉ cần một gian nhà dưới!”

 

Trong đối mắt của chưởng quỹ lộ ra tia sáng, cười ha hả chắc như chém sắc nói: “Yên tâm, ta cũng biết rõ luật. Lại nói, ở tại nơi này, lại có ai sẽ tới tra tam hỏi tứ à?”

 

Sắc mặt Lục Trinh vẫn không thay đổi bước vào phòng, tuy nhiên nơi này trang trí rất đơn giản, vẫn luôn rất sạch sẽ. Lúc trước nàng cũng phụ thân ra bên ngoài xử lý công việc buôn bán, đối với mấy cái cách thức này cũng vô cùng rõ ràng, không nghĩ tới cũng có ngày xử dụng được như hôm nay, huống chi nơi này là chỗ vắng vẻ, là nơi ở để dưỡng thương thì không còn gì tốt hơn. Tuy nói như thế, ở sau khi chưởng quỹ thu tiền, nàng còn là cẩn thận đứng ở trước cửa sổ khép hờ hộ, nhìn lão dần dần đi xa, lúc này mới đóng kỹ các cửa, trở về ngồi trên giường, từ từ cuốn ống quần lên. Mặc dù trước đó đã dùng thuốc dán, nhưng tàu xe mệt nhọc hậu, chân của nàng vẫn sưng lên thật to. Lục Trinh khẽ cắn răng, từ trong gùi thuốc tìm ra rượu thuốc, xoa từng chút rượu thuốc lên vết thương, đau đến đầu đầy mồ hôi, bôi thuốc xong cũng thấy đau đớn khó nhịn được, thật lâu sau nàng mới mơ màng ngủ.

 

Ở tiệm gạo trong nghỉ ngơi mấy ngày, tuy lão đại phu đó nhân phẩm không được tốt, nhưng y thuật thật không tệ, đến ngày cuối cùng, lục trinh đã cảm giác chân mình đã có thể hành động tự nhiên rồi. Nàng đi tới trước mặt chưởng quỹ, “Chưởng quỹ, ta có chuyện này muốn nói với ông. Hai ngày nay có thương đội đi Nam Trần hay không? Ta muốn đón thuyền Thuận Phong.”

 

Chưởng quỹ nghe nàng nói như vậy, trong lòng đã có chút tính toán nhỏ, “Cung may hai tháng trước, gần đây Tây Nguỵ mới vừa bị Bắc Tề chúng ta đánh cho bể đầu chảy máu, thương đội Nam Trần cũng sợ, cho nên mới phải thiếu. . . . . . Thế nào, không phải cậu muốn về Chu Châu rồi hả?”

 

Lục Trinh đã sớm nghĩ xong phải trả lời thế nào, cười hắc hắc, cố làm ra vẻ có điều khó nói: “Ta đây không chỉ có thua tiền, còn có quản gia người bán hàng vàng bạc. Ta đây có thể nung đồ sứ, không phải Nam Trần nhiều xưởng đồ gốm sao, ta đây muốn đi đến chỗ đó kiếm miếng ăn. Chưởng quỹ, lão ngài tất nhiên quen biết nhiều, giúp ta suy nghĩ một cách một chút.”

 

Chưởng quỹ nhìn Lục Trinh đã quyết định đi, không chút nghĩ ngợi phất phất tay, “Trước mắt đang binh đao loạn lạc, ta cũng không giúp cậu được. Tự cậu đi đến bến tàu tìm cách đi.”

 

Mắt thấy lão tỏ thái độ như vậy, Lục Trinh cũng không nổi giận, chỉ trở về phòng. Đợi một đến khi trời bắt đầu chuyển tối, mới thẳng đường đi tới bến tàu, lần lượt hỏi thăm các thương đội. Nhưng đáng tiếc chính là, nàng hỏi một vòng, cũng không có ai cho nàng trả lời chắc chắn.

 

Đang trong lúc Lục Trinh thất vọng, sau lưng đột nhiên có người vỗ vỗ bả vai của nàng. Nàng giật mình, nhanh chóng qua đầu lại, nhưng chỉ là một người có dáng vẻ như chủ thuyền. Người này quan sát nàng thật lâu, bây giờ thấy nàng muốn đi, mới lên trước kêu nàng, “Là cậu muốn đi Nam Trần?”

 

Lục Trinh nghe có hy vọng trong lời nói của hắn, mừng rỡ mà nói: “Vâng, các ngài có phải vừa đúng có thương đội đi đến đó hay không?”

 

Người nọ vẻ mặt thông minh tháo vát, còn nói: “Coi như tiểu tử cậu may mắn! Vừa đứng lúc thuyền của chúng tôi lên thuyền vào ngày mai! Xem ra cậu cũng là người có tay nghề, 30 xâu tiền, có đủ tiền cậu có thể lên thuyền!”

 

Nghe câu nói cuối, Lục Trinh kinh ngạc lặp lại một lần nữa, “30 xâu tiền?”

 

Người nọ nhìn lên nhìn xuống đánh giá nàng một phen, chậm rãi nói: “Đúng vậy, từ nơi này đến Nam Trần, đi đường thủy ít nhất phải mất một tháng, dọc theo đường đi còn phải ăn uống, 30 xâu tiền này, ta lấy bao nhiêu đó xem như cũng không nhiều.”

 

Nhớ tới trong ngực chỉ có mười mấy văn tiền, Lục Trinh không khỏi nản lòng thoái chí, nhưng lại không dám từ chối, “Đại ca, ta không thể tự mình làm chủ, còn phải hỏi chủ nhà một chút, huynh cho ta một chút thời gian.”

 

Nàng ủ rũ cúi đầu một đường đi trở về, như có điều suy nghĩ lấy ra khối ngọc bội mà Cao Triển đã đưa cho mình, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cất lại trong ngực. Nàng không để ý, thiếu chút nữa đụng phải một đội nha dịch, nhất thời hoảng sợ sắc mặt tái nhợt. Thật may là nha dịch thấy nàng mặc nam trang, cũng không hề để ý, đi lướt qua rất nhanh. Lục Trinh chưa tỉnh hồn mà đi về hướng ngược lại, chưa được mấy bước, lại bắt được từ cáo thị dán trên tường bay tới, bị sợ đến chân cũng mềm nhũn. Nàng nhìn chung quanh một lần, không thấy có người chú ý nàng, cùng lúc đó nàng nhìn thấy ở nói xa có một cửa hiệu cầm đồ, lần này nàng không do dự nữa, chạy như bay đến hiệu cầm đồ.

 

Người đứng trên quầy lười biến nhìn nàng, hiển nhiên thấy nàng không có gì đáng giá. Lục Trinh lấy ngọc bội trong ngực ra đưa tới, giọng điệu non nớt, “Đại nhân nhà ta đang cần tiền gấp, cái đồ vật này, huynh đổi cho ta năm lượng vàng thôi.”

 

Người làm kia vốn chỉ đang liếc măt nhìn, chỉ là tiện tay nhận lấy, nhìn mấy lần, nhưng không khỏi trợn to hai mắt, lật qua lật lại nhìn tới nhìn lui, một câu cũng không nói được gì chỉ quay đầu đi vào trong tìm chưởng quỹ. Hai người ở bên trong thì thầm bàn bạc cũng không biết đang thảo luận cái gì. Lục Trinh có chút nóng nảy, ánh mắt không tự chủ được hướng ngoài cửa muốn trốn đi, ngộ nhỡ bọn họ nhận ra mình, thì có thể kịp thời chạy đi.

 

Nàng đang di chuyển ra phía cửa, chưởng quỹ đã nghiêm mặt đi ra, nhìn nàng kính cẩn lễ phép chào một cái, “Tiểu ca, ngài muốn lấy năm lượng hoàng kim?”

 

Mắt thấy mình đã bị phát hiện muốn đi cũng không đi được rồi, Lục Trinh chỉ đành giả bộ như đang chẳng để ý, “Không được sao? Đây là ngọc Hòa Điền thượng hạng, không phải chủ nhân nhà ta có việc dùng gấp, sao có thể chỉ lấy năm lượng! Ông không chịu, ta đây đi tìm nhà khác!”

 

Không ngờ chưởng quỹ lại lộ ra gương mặt sợ hãi, liên tiếp thi lễ, liền đầu cũng không dám ngẩng lên rồi, “Nào có, nào có, tiểu nhân không dám! Chỉ là ngọc bội kia quá mức quý giá. . . . . .”

 

Hắn cúi đầu liên tiếp kêu người làm, “Còn đứng ngây đó làm gì, nhanh lên mang ngân lượng lên!” Người cực kỳ có mắt nhìn người, lập tức dùng khay bưng ra một ít đĩnh vàng.

 

Chưởng quỹ lúc này mới ngẩng đầu lên đối với lục trinh nói: “Tiểu ca, cửa tiệm của tiểu nhân chỉ là một của tiệm nhỏ, nhận không nỗi bảo vật có lai lịch lớn như vậy. Đại nhân ở quý phủ nếu có việc muốn dùng gấp, xin lấy trước này mấy lượng hoàng kim này dùng trước.”

 

Lục Trinh phản ứng cực nhanh, mặc dù lòng tràn đầy nghi ngờ, lập tức làm ra vẻ mặt ngạo mạn, “Hừ, ông thật ra người có mắt nhìn!” Nàng cầm mấy đỉnh vàng nghênh ngang đi ra khỏi hiệu cầm đồ, đảo mắt đã vào bên trong một hẻm nhỏ. Sau một lúc lâu, nàng lại len lén chạy về đến ngoài cửa hiệu cầm đồ, chỉ là cẩn thận từng li từng tí vén lên   một góc miếng vải ở cửa ra vào, chỉ thấy chưởng quỹ ngồi bệt ở trên ghế, càng không ngừng lau mồ hôi đang chảy không ngừng ở trên trán, “May mà đầu óc ta xoay chuyển nhanh! Khối ngọc bội kia có xuất xứ từ phủ của trưởng công chúa! Cũng may trước kia ta cũng đã thấy một khôi không khác nó lắm, bằng không, đắc tội quý nhân sẽ chết mất! “

 

Người làm kia thức thời hỏi một câu: “Chỉ là một khối ngọc là lợi hại như vậy sao?”

 

Chưởng quỹ hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, nhỏ giọng nói: “Ngươi biết cái gì? Đây chính là tín vật của trưởng công chúa! Trưởng công chúa là ai ? Trong nội cung trừ hoàng thượng Thái hậu cùng Trữ Quân, thì ngài ấy lớn nhất! Cầm cái bảo bối kia, đừng nói tùy tiện tìm mấy lượng vàng, chính là vào nội cung, cũng có thể đi vào!”

 

Âm thanh dần dần nhỏ xuống, Lục Trinh nhớ lại những việc mà Cao Triển đã nói với mình ——

 

“Cha ta, là một đại quan trong triều  . . . . . .”

 

Nàng buông xuống rèm vải bông, từ từ đi trên đường phố. Đi được vài bước, nàng lại nhìn thấy cáo thị bắt mình. Trong lúc vô tình, khối ngọc bội kia bị nàng nắm chặt ở trong tay, không biết lời nói của chưởng quỹ đã vang vọng bên tai nàng không biết bao nhiêu lần ——

 

“Cầm cái bảo bối kia, đừng nói tùy tiện lấy mấy lượng vàng, chính là vào nội cung, cũng có thể đi vào!”

 

Nàng hạ quyết tâm, “Mặc kệ, cho dù chết, ta cũng đánh cuộc một lần!” Nếu đại nạn không chết, như thế nào không đấu tranh một lần? Thua, dù sao thì cũng chỉ là chết, nhưng nếu là thắng, chỉ cần mình còn sống, mối thù của cha, sẽ có hy vọng. Con người lúc còn sống, nếu không quay đầu được, vậy thì tiếp tục đi thẳng về phía trước, sẽ có một ngày tìm thấy hy vọng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s