Nữ tướng: Lục Trinh truyền kỳ – Chương 15

Chương 15:: Vào cung

          Hai thị vệ gác bên ngoài cửa Thiên cực kỳ khó xử, tuy vị cô nương trước mặt có vẻ thanh tú, đúng là hắn đã nói nhiều lần như vậy, nếu không vì bộ dạng xinh xắn của nàng, nàng cũng không ngẫm lại, hắn đã sớm ném nàng ra bên ngoài rồi, sao lại nói nhảm với nàng cả buổi trời như thế.

 

          Thị vệ thở dài một hơi, “Đừng náo loạn ở chỗ này, đợt tuyển chọn cung nữ đã kết thúc rồi, cô nương đợi đợt sang năm có đợt tuyển rồi quay trở lại dự tuyển.”

 

          Người con gái này dĩ nhiên là Lục Trinh, không biết khi nào thì đã thay đổi một thân trang phục nữ nhi nhẹ nhàng thanh thoát, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, khổ sở cầu xin, “Đại ca, ta van cầu huynh. . . . . .”

 

          Khi hai người đang dây dưa không rõ, chẳng biết lúc nào cửa cung đã mở ra, một giọng nữ lạnh lùng vang lên, “Người dám lớn tiếng ồn ào ở đây?”

 

          Khóe mắt Lục Trinh liếc thấy một đoàn xe nghe đang lướt qua, vội vàng cúi đầu, giọng nói thị vệ vang lên bên tai, “Bẩm đại nhân, vị cô nương này đòi vào cung, cô ta nói muốn làm cung nữ.”

 

          Người nọ a…  một tiếng, có phần tò mò nói: “Vậy sao, người nào lớn mật như vậy, dám tư ý xông vào nội cung! Ngẩng đầu lên!”

 

          Lục Trinh chỉ có thể chậm rãi ngẩng đầu, lại thấy người hỏi mình đứng trước mặt chính là người lần trước đã đuổi mình ra khỏi cung Vương Thượng nghi, không khỏi sợ hãi. Vương Thượng nghi nhận ra nàng, hừ lạnh một tiếng, “Lại là ngươi! Bài học lần trước, xem ra căn bản là ngươi chưa nhơ kỹ!”

 

          Cô ta lập tức phân phó thị vệ bên người, “Lấy gậy đánh đuổi ra ngoài cho ta!”

 

          Mắt thấy tình thế không ổn, lục trinh suy cầu đạo: “Thượng nghi đại nhân, ngài hãy nghe nô tỳ nói!”

 

          Vương Thượng nghi cũng không có phản ứng với lời nói của nàng, chỉ là thúc giục  thị vệ, “Tay chân nhanh một chút!” Nàng ta vừa dứt lời, đoàn thị vệ liền vang lên tiếng la, thì ra là không biết từ lúc nào Lục Trinh đã lấy được một thanh kiếm, để ngang  trên cổ mình, “Mọi người đừng tới đây!”

 

          Bọn thị vệ sợ gây ra án mạng dính đến quan phủ, đều đã nhao nhao lui về phía sau rồi. Lục Trinh vội vàng từ trong ngực lấy miếng ngọc bội ra, đưa về phía trước, “Thượng nghi đại nhân, nô tỳ không phải tới quấy rối, van cầu ngài hãy xem xét ngộc bội của nô tỳ!”

 

          Vương Thượng nghi lạnh lùng địa nhìn nàng, “Bổn tọa cũng không có hứng thú xem ngươi diễn trò. Ngươi nếu muốn tìm chết, vậy ra tay nhanh một chút!”

 

          Nghe được nàng ta nói ra lời vô tình như thế, lục trinh tuyệt vọng nhắm hai mắt lại: hi vọng, nhanh như thế liền vụt mất sao?

 

          Qua một chút lại có một giọng nữ trẻ tuổi giễu cợt vang lên, “Ôi, sao mọi người ở đây náo nhiệt thế? Như thế nào mà một lát ta lại nghe chết, một lát lại nghe nào là diễn trò. Ta nói tỷ tỷ này, dầu gì cửa Thiên cũng là nơi trọng địa, tỷ đang diễn trò đóng kịch gì ở đây thế?”

 

          Lục Ttrinh mở mắt ra, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp đứng ở bên cạnh Vương Thượng nghi, mặt lộ vẻ chế ngạo, cũng mặc một bộ nữ quan giống như thế. Vương Thượng nghi quả nhiên tức giận, “Lâu Thượng nghi, chỗ này không chuyện liên quan đến cô.”

 

          Lâu Thượng nghi thấy Vương Thượng nghi tức giận, trong lòng nỗi lên tia khoái trí, tiến lên đến gần một bước, khóe miệng mỉm cười nói: “Vương tỷ tỷ, tỷ nói lời này là sai rồi, cục nội thị là do hai chúng ta coi quản, tỷ gặp phải phiền phức, ta cái muội muội, sao có thể không đến quan tâm cho được?”

 

          Lâu Thượng nghi đứng ở nơi xa quan sát rất lâu, thấy có thể gây khó dễ với Vương Thượng nghi, nên nàng ta bước đến muốn nhúng tay vào, thường ngày hai người đã đối trọi gây gắt với nhau, chẳng qua thế lực ngang nhau, ai cũng không thể làm gì được  người nào.

 

          Lâu Thượng nghi nhìn về phía Lục Trinh, mặt tươi cười, “Ồ, tiểu cô nương này bộ dáng thật duyên dáng, còn có vài phần giống. . . . . . Ai, sao cô bé lại cầm thanh kiếm như thế? Đến đây, nhanh bỏ thanh kiếm xuống, để cho bổn tọa nhìn xem, cô bé nói có ngọc bội gì nào?”

 

          Lục Trinh liếc mắt một cái nhìn ra hai người tuy ngoài mặt hòa nhã nhưng bên trong lại ngấm ngầm đấu đá, mắt thấy đây là chính cơ hội duy nhất của mình, lập tức bỏ thanh kiếm trong tay xuống, đưa ngọc bội cho Lâu Thượng nghi xem. Lâu Thượng nghi lặp đi lật lại xem mấy lần, ánh mắt sáng lên, hỏi nàng: “Tiểu cô nương, ngươi tên là gì? Như thế nào lấy được miếng ngọc bội này? Ngươi tới cục nội thị, tới cùng muốn làm gì?”

 

          Lục Trinh quan sát tình hình, biết nàng ta đã nhận ra xuất sứ của miếng ngọc này, liền thấp giọng nói: “Nô tỳ tên là Lục Trinh, chủ nhân của miếng ngọc nói cho nô tỳ biết, chỉ cần cầm nó đến cục nội thị, là có thể vào cung làm cung nữ.”

 

          Quả nhiên Lâu Thượng nghi như chẳng hề để ý nói: “Vậy sao, việc này cũng không dễ dàng!” Nàng ta kêu cung nữ thân tín bên cạnh, “Tịch Mai, ngươi mang vị tiểu cô tương này đi tìm Trần điển hầu, truyền lời của ta, đợt tuyễn cung nữ này, có thêm một người trúng tuyển.”

 

          Không nghĩ tới mình lại thuận lợi như vậy, Lục Trinh mở to hai mắt, cảm kích nhìn người trước mặt, “Tạ đại nhân ân điển!”

 

          Vương Thượng nghi thấy Lâu Thượng nghi luôn muốn đối nghịch với mình, cười lạnh  một tiếng, “Lâu Thượng nghi, cô dám! Trước đây cô ta đã làm giả quan tịch để tiến cung, nếu xảy ra tai họa gì, cô gánh chịu nổi sao?”

 

          Lâu thượng hầu cười – quyến rũ  nói: “Ta đảm đương không nổi, nhưng trưởng công chúa điện hạ gánh chịu nổi!” nàng ta đắc ý tự đắc cầm ngọc bội đi trở về bên cạnh Vương Thượng nghi, sợ Vương thượng nghi xem không rõ chi tiết, “Tỷ tỷ người luôn luôn kiến thức sâu rộng, lúc này như thế nào ngay cả tín vật của trưởng công chúa điện hạ cũng không nhận ra? Mấy ngày hôm trước ngài vừa mới đi Ngọc Hoàng Sơn cầu phúc cho trữ quân điện hạ, tỷ đã lật lộng, quay đầu bát bỏ đi mối ân tình cảu ngài ấy?”

 

          Quả nhiên Lâu Thượng nghi đã thấy sắc mặt Vương Thượng nghi cứng đờ, rất đắc ý, thêm dầu vào lửa nói: “Tỷ nhìn bộ dáng con bé ấy đi, bộ dáng có nhiều điểm giống với Tiêu quý ohi, khó trách trưởng công chúa lại chọn trúng con bé đó.”

 

          Vương Thượng nghi tức giận trừng mắt nàng ta, “Không được nói bậy!”

 

          Lâu Thượng nghi thấy mình đã đạt được mục đích, lén lút nói: “Ôi, không phải là tỷ tỷ. . . . . . Sợ hãi? Sợ hoàng thượng vừa thấy này tiểu cô nương, liền thích chứ?” lời này của nàng ta là cố ý nói cho Vương Thượng nghi nghe. Sau khi nói xong, nàng ta vừa cười vừa nhẹ nắm lấy cánh tay Lục Trinh, trả ngọc bội lại cho nàng, “Được rồi, ở đây không còn việc của ngươi, mau đi theo Tịch Mai đi thôi.”

 

          Lục Trinh thấy Vương Thượng nghi không cócòn muốn đuổi nàng đi, bừng tỉnh hiểu ra nói: “Dạ!” Nàng cao hứng phấn chấn theo sát  Tịch Mai đi phía trước, chỉ để lại ánh mắt Lâu Thượng nghi ở phía sau như có thâm ý nhìn theo bóng lưng của nàng, thỏa mãn thở dài một hơi. Nàng ta nhìn Vương Thượng nghi nói: “Ai, hôm nay trời xanh gió mát, ta lại được xem một tuồng kịch vui! Vương tỷ tỷ, thái hậu lão nhân gia chờ ta xuất cung làm việc, ta phải đi trước một bước.”

 

          Vương Thượng nghi kềm chế chịu đựng, nhìn Lâu Thượng nghi vênh váo tự đắc đi xa dần, mới âm trầm nói: “Hừ, trưởng công chúa muốn đưa con bé đó tiến cung, cũng không biết là an bài cái gì? Họ Lâu, cô muốn mang nó vào trong cung, ta cũng có thể ném nó ra ngoài trở lại!” Nàng ta vung tay áo đi về hướng ngược lại hướng mới về đến. Không gian yên tĩnh bỗng nỗi lên một cơn gió, cuồn cuộn nổi lên  từng trận  lá rụng, cũng không biết thổi đi về hướng nào.

 

          Nhưng lúc này  Lục Trinh cũng không biết có trận biến cố vừa mới. Trần điển hầu nhận ra  nàng, như có hàm ý khác nói: “Ngươi lại trở lại.” Lục Trinh không biết nên nói tiếp như thế nào. Trần điển hầu lại nói: “Đã rời đi lại trở về, hậu cung cũng cần những người có bản lãnh như ngươi. Được rồi, ngươi tên là gì?”

 

          Lục Trinh biết ý tứ trong lời của nàng ta, cũng không giải thích, chỉ là trả lời: “Nô tỳ tên là Lục Trinh.”

 

          Trần điển hầu viết tên nàng vào danh sách cung nữ, lại thân thiết đưa cho nàng một mộc bài, cẩn thận dặn dò, “Được rồi, ngày mai canh ba giờ Thìn, ngươi cầm cái này đến cửa Hạp Lư, tự nhiên sẽ có người mang ngươi vào trong cung.”

 

          Sau chuyên lần trước trong lòng Lục Trinh vẫn có chút lo sợ, không yên bất an hỏi nàng ta, “Lần này, ngài không cần xem quan tịch sao?”

 

          Trần điển hầu cười hì hì vỗ nàng bờ vai, “Còn cần dùng đến nó sao? Thượng nghi đại nhân tự mình bảo đảm cho ngươi, so với cái quan tịch kia còn vững chắc hơn!”

 

Năm Hoàng Kiến đầu tiên, cũng chính là năm Lục Trinh vào cung. Nội cung Bắc Tề Đại Hưng, hậu cung do Tiêu quý phi đứng đầu, còn có Triệu tần, Trần Quý nhân, còn có năm người khác gồm phương nghi và phi tần. Trong nội cung có một ngàn thái giám, và hai ngàn cung nữ. Chưởng quản nội cung có ra chỉ thị, muốn thăng cấp chức vụ, người chưởng cục được phân ra tam phẩm thái giám, hạ hạt Tứ Phẩm Thiếu Giam, Ngũ Phẩm nội giám, Thất Phẩm chưởng sự bốn loại gồm mười lăm người; nội thị cục trông coi hậu cung đại tiểu sự vụ, chưởng cục tam phẩm hiện tại đang trống, do thượng nghi tứ phẩm gồm hai người Thượng Thị cùng nhau nắm quyền. Dưới là ngũ phẩm gồm có ti y, ti thiện, ti chính, ti nghi và ti kế. Họ thu xếp việc ăn mặc, trân bảo, thức ăn, pháp lệnh, nghi trượng và tiền bạc trong hậu cung. Dưới sáu ti còn có lục phẩm điển thị, thất phẩm nữ quan chưởng thị. Mỗi năm tháng một lần, hai cục đều noi theo tiền triều, đều tự quyết định, xử lý sự vụ nội cung bình thường. Chỉ có chuyện trọng đại liên quan, mới báo lên Quý Phi Tiêu thị cùng Thái hậu Lâu thị quyết định. . . . . .

 

Mang theo một gói đồ nhỏ Lục Trinh đi theo phía sau một cung nữ có tuổi đi vào khu cung điện, cung nữ quay đầu lại giải thích cho nàng: “Đó là điện Chiêu Dương, chỗ hoàng thượng ở; đó là Điện Hàm Quang, là tẩm cung của Quý Phi nương nương; thái hậu nương nương ở là cung điện phía sau này thuộc hàng đại điện, có thấy cái biển hiệu viết chữ Tiên Ti chưa?”

 

Lục Trinh trợn to hai mắt, nhìn theo phương hướng nàng ta chỉ —— hướng mặt trời mọc phía đông, bị ánh nắng phản chiếu làm cho chóa mắt, trên mái hiên loe lên ánh sáng bạc, đem ánh nắng phản chiếu thành nhiều con rắn nhỏ. Lục Trinh cẩn thận phân biệt  chữ trên điện, ngay sau đó trong miệng cũng đọc ra: ” Điện Nhân Thọ.”

 

Gương mặt cung nữa lớn tuổi hưng phấn nhìn nàng, “Ngươi biết chữ?”

 

Lục Trinh có một chút xấu hổ, cuối thấp đầu khẽ trả lời: “Dạ, biết một chút.”

 

Cung nữ nhìn vẻ mặt nàng khiêm tốn, gật đầu một cái nói: “Dung mạo ngươi xinh đẹp, lại hiểu biết chữ nghĩa, khó trách nhóm cung nữ tập sự vào cung đã gần nửa tháng, Thượng thị đại nhân còn cố ý nhận thêm ngươi vào.”

 

Lục Trinh cuối đầu thấp hơn nữa, khéo léo nói: “Đa tạ đại nhân khích lệ.”

 

Tron glòng vị cung nữ hết sức vui lòng vid câu nói này của nàng, nhưng vẫn là quan sát bốn phía không có ai làm việc sung quanh, vội vàng nói: “Cũng đừng kêu loạn, ta chỉ là một cung nữ nhị đẳng, sao đảm đương nổi xưng hô này? Chỉ có nữ quan Đại Nhân Môn mới có thể xưng đại nhân, ngươi nhất định phải cẩn thận đừng gọi sai, không thì sẽ bị đánh hèo rồi bị đuổi khỏi cung!”

 

Lục trinh trịnh trọng nói: “Cám ơn cô cô dạy bảo. Nhất đẳng nhị đẳng, là như thế nào ạ?”

 

Cung nữ nhìn nàng khéo léo, lại biết nói chuyện, trong lòng thấy cực kỳ yêu mến, cũng liền nói cho nàng biết: “Trong nội cung cũng đem cung nữ chia làm tứ đẳng. Mỗi cung có bảy chưởng sự , hơn phân nửa là nhất đẳng cô cô. Giống như ta vậy lớn tuổi chút đó, là nhị đẳng, các ngươi những cung nữ tập sự mới vừa vào cung  cùng với nhứng cung nữ có tội kia, đều là không có cấp bậc, phải đợi tập sự xong rồi, qua cuộc thi, lại phân đi các cung các viện, mới có thể làm tam đẳng đấy. . . . . .”

 

Hai người cứ mãi nói chuyện trên đường đi, bất tri bất giác đến gần một khu nhà Cung Viện, tường ngoài mờ mịt, hết sức tầm thường, Lục Trinh hoàn toàn không có chú ý. Nàng nghĩ tới mới vừa rồi cung nữ nói, trong miệng lấy làm kỳ lạ, “Còn phải trải qua cuộc thi?”

 

Cung nữ lớn tuổi hơn khẽ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn phía trước ý bảo nàng, “Đó là đương nhiên, mỗi lần cung nữ tập sự đều có hơn trăm người, cuối cùng có thể lưu lại, cũng chẳng qua hai phần ba thôi. Ừ, trước mặt chính là viện Dụng Cần, về sau ngươi sẽ phải ở nơi này học tập hai tháng, không, một tháng.”

 

Nàng quen thuộc mang theo Lục Trinh vào trong viện, cất giọng hỏi “Dương cô cô có ở đây không?”

 

Ngoài điện đột nhiên có một cung nữ chạy ra, nhìn mặt mũi cũng lớn tuổi, khóe mắt cũng đã có nếp nhăn, cũng mặc bộ đồ cung nữ giống người cung nữ lớn tuổi đi cùng với Lục Trinh, nàng nhìn người bên cạnh Lục Trinh cười nhạt, “Lâu Thượng nghi cho mời Dương cô cô đi cục nội thị. Có chuyện gì, tìm ta cũng giống vậy.”

 

Cung nữ hơi lớn tuổi này thấy nàng ta đi ra, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Vậy thì tốt quá, người nào không biết trong Dụng Vần viện này Tống cô cô cũng là một nữa chủ viên! Tiểu cung nữ gọi Lục Trinh, là Trần Điển thị đại nhân mới vừa tuyển thêm, ta phụng mệnh đưa nàng đến viện Dụng Cần.”

 

Tống cô cô còn chưa có hiểu thế nào, có chút nghi ngờ đối với vị cung nữ hơi lớn tuổi nói: “Bây giờ mới đưa tới? Nhưng các cô gái kia đã đã. . . . . .” Ánh mắt nàng nhìn về phía bên trong điện, một hàng tiểu cung nữ đều đang được huấn luyện lễ nghi bên trong, không khỏi có chút khó xử. Cung nữ hơi lớn tuổi nói lên suy nghĩ của mình, chỉ tiến đến bên người nàng ta lặng lẽ nói: “Cái tiểu cô nương này ngươi cũng đừng quản, Điển thị đại nhân đưa nàng ta tới, ngươi thu là được. Lại nói, cái này cũng không phải chủ ý Điển thị đại nhân. . . . . .” Tống cô cô vừa nghe cũng nữ có tuổi nói vừa quan sát Lục Trinh, nhìn trước nhìn sau thêm vài lần, trong nội tâm hơi hồi hộp—— tiểu cung nữ này, ngược lại có mấy phần giống tướng mạo Tiêu quý phi, lập tức bừng tỉnh hiểu ra, “Đa tạ cô cô nhắc nhở! Ta sẽ mang con bé đó vào. —— ngươi tên là Lục Trinh đúng không?” Một câu nói sau cùng này là nhìn về phía Lục Trinh nói, vì vậy âm thanh cũng cực kỳ đề cao thêm mấy phần.

 

Lục Trinh đi theo sau lưng Tống cô cô vào trong điện, tò mò chừng quan sát, chỉ thấy một hàng tiểu cung nữ thẳng tắp  đứng ở đằng kia, trên đầu còn chỉa vào mâm trà, cũng không biết là đang làm gì. Tống cô cô tại lúc này lên tiếng, “Tốt lắm, Mọi người hãy nghỉ ngơi một chút!”

 

Thì ra là đây là một loại huấn luyện. Nghe được Tống cô cô cho mọi người nghỉ ngơi, trong mắt các tiểu cung nữ cũng toát ra vẻ mặt như trút được gánh nặng. Tống cô cô chỉ vào Lục Trinh nói: “Đây là Lục Trinh mới đến, sau này sẽ là tỷ muội của các ngươi rồi. Lục Trinh, về sau ngươi ở phòng số ba, nếu là có chuyện gì không hiểu, A Ninh, ngươi giúp đỡ nàng ta nhiều một chút.”

 

Một tiểu cung nữ cung kính bước ra khỏi hàng đáp “Dạ”, Lục Trinh lập tức đi theo nàng trở về trong hàng ngũ, đứng ở cuối hàng. Tống cô cô hài lòng nói: “Tốt lắm, cũng đã trưa rồi, các ngươi giải tán đi, đợi cơm nước xong, buổi chiều luyện tập tiếp.”

 

Tiểu các cung nữ khiếp khiếp đợi đến Tống cô cô đi ra khỏi cửa, mới đồng loạt xông lên vây đến   lục trinh bên người, ngươi một lời ta một câu , “Ngươi tên là Lục Trinh? Làm sao đến bây giờ ngươi mới tới?”

 

Lục Trinh bị nhiệt tình của các nàng làm cho vui vẻ —— bỏ nhà đi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cùng rất nhiều người thân mật thắm thiết ở chung một chỗ, nàng cười trả lời: “Ừ, đúng vậy. . . . . . Trước đó vài ngày ta bị bệnh, cho nên mới tới trễ. . . . . .”

 

Nhưng một giọng nói sắc lạnh phá vỡ không gian chang hòa lúc này, “Ngươi nói láo!”

 

Tất cả mọi người có chút nghi ngờ nhìn về phía chỗ phát ra âm thanh, chỉ thấy Trần Thu Nương cùng Thẩm Bích đứng ở một bên, lạnh lùng nhìn Lục Trinh. Thẩm Bích mỉa mai quan sát nàng từ trên xuống dưới, Trần Thu Nương đứng ở bên cạnh nàng ta lớn tiếng nói: “Chúng ta nhận ra ngươi! Căn bản không phải vì ngươi bị bệnh mà vào cung trễ. Lần trước ở ở nơi tuyển chọn cung nữ, chúng ta tận mắt thấy ngươi vì làm giả quan tịch mà bị Vương Thượng nghi đuổi ra ngoài!”

 

Lục Trinh thấy mọi người đều đang nhìn mình, liên tiếp lắc lắc tay, “Không có không có, ta không có làm giả quan tịch, đây chẳng qua là hiểu lầm. . . . . .”

 

Trần Thu Nương thấy nàng vẫn còn nói xạo, lớn tiếng nói, “Hiểu lầm sao, lúc ấy ngươi vừa khóc bvừa cầu xin tha thứ, còn nói mình là vạn bất đắc dĩ, bây giờ lại quên hết rồi sao?” Nàng chỉ sợ người khác còn chưa tin mình, lập tức chỉ vào mấy cung nữ đứng ở một bên, lớn tiếng hỏi các nàng: “Lúc ấy các ngươi cũng không có ở đó đúng không?”

 

Mấy cái cung nữ vốn chuẩn bị không đếm xỉa đến, lại bị Trần Thu Nương kéo vào vũng nước đục, sắc mặt lúng túng, chỉ là không nói câu nào. Lục trinh trắng bệch nghiêm mặt nói: “Này quả thật chỉ là hiểu lầm, bây giờ không phải ta đã vào cung được rồi sao?”

 

A Bích thấy nàng đã làm cho các cung nữ khác giao động, kêu lên một tiếng, tiến lên một bước, không khách sáo nói: “Hừ, rõ ràng chính là một tên lường gạt, còn dám mạnh miệng!”

 

Trong lúc nhất thời trong điện ầm ĩ thành một đoàn, không có ai chú ý tới một người tầm ba mươi tuổi, nữ nhân mặc cung y  phi sắc đi vào điện, người này nhíu nhíu mày, cất giọng nói: “Người nào dám cãi nhau ầm ĩ ở đây?”

 

Mọi người quay đầu lại phát hiện Dương cô cô đã đi từ sáng sớm không biết đã trở lại từ lúc nào, Dương cô cô nổi danh nghiêm khắc, mọi người lập tức im lặng, không dám thở mạnh. A Bích vẫn nhất định muốn đuổi tận giết tuyệt, tiến lên một bước, dương dương hả hê chỉ vào Lục Trinh nói: “Dương cô cô, người đã trở lại? Người này là một tên lường gạt, cô ta dám cầm quan tịch giả để vào cung!”

 

Dương cô cô lạnh lùng nhìn nàng ta, nhìn dáng vẻ của nàng, hiển nhiên là biết vì sao vừa rồi lại ồn ào như vậy. Nàng ra lệnh cho cung nữ đi bên cạnh mình nói: “Một chút phép tắc cũng không có, ai cho ngươi mở miệng nói chuyện sao? Vả miệng cho ta!” Nhất ngôn ký xuất, rất nhanh đã có người lôi A Bích ra phía trước, giữ chặt đầu tát mạnh vào miệng nàng ta.

 

A Bích không ngờ lần này mình lại gặp biến cố, vốn chuẩn bị nhìn Lục Trinh bị bởn cợt, mấy bạt tai đánh xuống, lúc này mới hoàn hồn, nước mắt ràn rụa, cho là Dương cô cô không có nghe rõ, vẫn giải thích nói: “Dương cô cô, nhưng cô ta thật sự là làm giả quan tích để vào. . . . . .”

 

Dương cô cô nhíu lông mày, con bé này, bình thường nhìn rất thông minh lanh lợi, hôm nay thật là đầu heo làm tâm trí mê muội rồi. Nàng nhìn A Bích trong lời nói mang theo nhắc nhở: “Học cung quy hơn nửa tháng, làm sao ngươi còn chưa có một chút tiến bộ? Là thật hay giả, không tới phiên ngươi lên tiếng! Mỗi cung nữ, đều là nữ quan Đại Nhân Môn cục nội thị  ba lần xem xét năm lần kiểm tra mới trúng tuyển đi vào, chẳng lẽ ngươi cho là, mình còn có kinh nghiêm hơn cả nữ quan Đại Nhân Môn?”

 

Trong lòng A Bích run lên, nhỏ giọng nói: “A Bích không dám!”

 

Dương cô cô chỉ về phía nàng ta, chậm rãi nhìn chung quanh bốn phía đại điện, “Ai không tuân theo cung quy, đây chính là tấm gương! Các ngươi nhớ kỹ cho ta, vào cung, tất cả đều phải tuân thủ cung quy. Trước khi chủ tử chưa cho phép ngươi nói chuyện, thì ngươi không thể mở miệng. Chủ tử thưởng ngươi bạt tai, đó cũng chính là ân điển!”

 

Trong điện hoàn toàn yên lặng. Dương cô cô lại quan sát Lục Trinh, “Ngươi, theo ta ra ngoài!”

 

Hai người một trước một sau đi ra khỏi cửa, các cung nữ đều ở đây nhìn chuyện cười của A Bích, không ai chú ý tới Lục Trinh đi theo Dương cô cô ra bên ngoài, theo phía sau mà quỳ xuống trên mặt đất.

 

Dương cô cô phân phó cung nữ phía dưới mang cái ghế đến cho mình, ngồi ở dưới cây đại thụ, pha một ấm trà, hồi lâu mới đứng lên đi tới bên cạnh Lục Trinh lớn tiếng nói: “Quả nhiên còn có mấy phần tính nhẫn nại, khó trách có thể được đi con đường thông qua trức tiếp như thế. Chỉ là, ngươi nhớ cho kĩ cho ta, Dương Vãn Thu ta cũng mặc kệ ngươi là người Lâu Thượng nghi hay là người của trưởng công chúa, ta đều sẽ đối xử bình đẳng như nhau! Hừ, mới vừa vào cung đã tranh chấp cùng với người khác, đừng tưởng rằng phía sau ngươi có người làm chỗ dựa, mà có thể đắc ý ngông cuồng!”

 

Lục Trinh liên tục giải thích, “Cô cô, A Trinh không có, là do A Bích. . . . . .”

 

Dương cô cô hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời của nàng…, “Câm miệng! Ngươi có phải hay không cũng muốn giống như A Bích, ăn mấy bạt tai? Ta cho ngươi biết, các ngươi đều là nô tỳ, vào trong cung, đều là tới hầu hạ chủ tử đấy! Từ nay về sau, ngươi an phận ở lại viện Dụng Cần này cho ta, học tập cung quy cho thật tốt! Chăm chỉ mà học tập hầu hạ chủ tử thế nào cho tốt, ăn nói làm việc như thế nào! Ngươi vốn vào trễ hơn người khác nữa tháng, nếu không cố gắng thật nhiều, đến lúc đó không qua được cuộc thi, ngươi lo mà dọn dẹp bọc quần áo mà về nhà đi!”

 

Nàng ta vung ống tay áo đi về phía trước. Lục Trinh do dự nửa ngày, mới run run rẩy rẩy đứng lên, hỏi rõ nơi nghỉ ngơi ở đâu, đi tới trước một cánh cửa, lại không dám đi            vào.

 

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng cọt lẹt mở ra, là do cung nữ lên A Ninh mở ra. A Ninh nhận ra nàng , thân thiết đi tới nắm tay nàng kéo vào trong, “Lục Trinh, mau vào đi, chúng tôi vẫn đang đợi cô!” Lục Trinh nhút nhát đi vào trong, liếc nhìn Trần Thu Nương và A Bích trong góc. A Ninh phản ứng cực nhanh, chỉa về phía nàng ta nhỏ giọng nói với Lục Trinh: “Đừng để ý tới A Bích với Trần Thu Nương! Cái cô Trần Thu Nương kia vừa nghe nói cha A Bích là một đại quan, liền ngày ngày ở trước mặt cô ta nịnh nọt! A Trinh cô nghỉ ngơi ở giường này. Nhóm cung nữ chúng ta, tổng cộng có hai trăm người, phân ra ở trong mười gian phòng. Chúng ta ở gian phòng hướng Nam, là nơi ấm nhất vào mùa đông!”

 

Lục Trinh buông xuống bọc quần áo nắm thật chặt trong tay mình, chân thành tha thiết mà đối nói với A Ninh: “Cám ơn cô, A Ninh.”

 

A Ninh không để ý nói: “Cám ơn cái gì nha, chúng ta vào trong cung đã nữa tháng, mỗi ngày nghỉ ngơi thừ giờ mẹo đến giờ tuất, trừ ăn cơm uống nước ra, đều phải đến đại điện học kỷ năng, học Cung quy. Nếu không phải là hôm nay cô mới đến, Tống cô cô cũng sẽ không thả chúng ta trở về phòng nghỉ ngơi buổi trưa. Ai, mau đến nọi chuyện phiếm với ta, gần đây bên ngoài lại có gì chuyện mới mẻ không?”

 

Nàng lời vừa nói này, không ít cung nữ đều mang ánh mắt tò mò vây quanh —— tất cả mọi người rời nhà không ít ngày, tuổi lại còn nhỏ. Cứ như vậy, căn phòng to như vậy, chỉ thấy A Bích và Trần Thu Nương ở trong góc, làm bộ như không có sự xuất hiên của Lục Trinh. Trần Thu Nương không nhịn được, thỉnh thoảng tò mò nhìn sang một cái, lập tức lại bị A Bích kêu quay trở lại. Trong lòng A Bích thầm hạ quyết tâm: một ngày nào đó, nhất định phải tìm cách đuổi cái người tên Lục Trinh này ra khỏi cung.

 

Vào viện Dụng Cần được mấy ngày, mỗi ngày đều là tập luyện lập đi lập lại nhiều lần, thì cũng chẳng có việc lớn nào khác. Sớm hôm nay vẫn là Tống cô cô đang làm làm mẫu, “Thời điểm chủ tử kêu dân trà, khay trà phải để cao qua đầu, cổ tay phải thẳng, không thể run, ừ, giống như bộ dáng như vậy!” Nàng cầm khay đặt chun trà nâng cao qua đầu.

 

Mấy cung nữ ở một bên nghiêm túc quan sát học hỏi, Tống cô cô buông khay trong tay xuống, phân phó nói: “Được, các ngươi tự luyện tập đi!”

 

Nàng ta đứng ở một bên, chờ tiểu cung nữ đem khay giơ lên thì lên tiếng nhắc nhở, “Hiện tại ta muốn từ trên cao rót thêm một ít trà vào trong chun trà, tất cả mọi người phải bưng thật vững cho ta!”

 

Đến phiên Lục Trinh thì nàng đang vững vàng nâng chun trà lên, không ngờ một dòng nước trà nóng trực tiếp tưới lên trên cổ tay nàng, bình thường luyện tập đều dùng nước lạnh, hôm nay cũng không biết vì sao lại là nước nóng, tay nàng run run xuống. Tống cô cô lớn tiếng nói: “Thế nào, bưng không được?”

 

Lục Trinh cắn răng nói: “Không phải, cô cô, nô tỳ vẫn còn bưng được!”

 

Nhưng Tống cô cô cũng không có đi, một dòng nước trà khác từ bình trà trực tiếp đổ vào trong tay áo nàng, nóng hổi. Nàng kêu lên một tiếng, chun trà ngay sau đó rơi xuống   trên đất, trong chốc lát bể tan tành.

 

Tống cô cô lập tức ra uy, “Tốt, Lục Trinh! Ngươi không chăm chỉ luyện tập còn chưa nói, còn rớt bể cái chun trà Trú Liên Châu quý giá, xem ra, trong cung này là không giữ được ngươi!”

 

Sự tình xảy ra đột ngột, Lục Trinh nhìn ra rõ ràng là Tống cô cô muốn tìm ra lỗi của mình, tim đập bịch bịch, nhưng không quên giải thích, dập đầu ngay ngắn trước mình Tống cô cô, nói: “Cô cô, Lục Trinh biết sai rồi! Nhưng là cái chun trà này không phải chun trà Trú Liên Châu, người xem nó ẩn chỉ màu vàng, mặt men sứ thô ráp, còn có vân đá rõ ràng như vậy, vừa nhìn chính là món đồ sứ bình thường thôi! Loại chun trà này trên chợ bán khoảng chừng năm mươi văn tiền một cái, Lục Trinh bằng lòng bồi thường, chỉ cầu người không đuổi Lục Trinh xuất cung!”

 

Tống cô cô vừa bị nàng nói như thế, nhất thời ngây ngẩn cả người. Ở một bên khác nghe được tiếng Dương cô cô đi tới, “Xảy ra chuyện gì?”

 

Tống cô cô chỉ có thể lúng túng che giấu, “Không có gì, là ta không cẩn thận làm bể một chun trà.” Lúc này Lục Trinh mới thở phào nhẹ nhõm, biết mình tạm thời không có chuyện gì. Mọi người tập luyện đến tối mới được nghỉ ngơi, Trần Thu Nương vượt lên trên vào cửa phòng trước, liền nằm thẳng tắp trên giường, cũng rất nhanh liền nhảy lên, “Ai làm đấy!” Nàng trở mình một cái từ trên giường bò dậy, nhấc cái chăn của mình lên, phía trên vẫn còn có nước nhỏ giọt chảy xuống.

 

Cả đám cung nữ cũng sợ ngây người, tiếp đó một người khác cũng hét ầm lên, “Ôi trời! Chăn mền của ta cũng bị ướt!” Lần này ai ai cũng khẩn trương bắt đầu kiểm tra chăn mền của mình, Lục Trinh nhào tới trước giường mình, lại phát hiện chăn mền của mình khô ráo không ướt chút nào.

 

Nàng còn chưa có lấy lại được tinh thần, A Bích đã tức giận bừng bừng đi đến trước mặt Lục Trinh chất vấn, “Cô nói mau, tại sao lại đổ nước lên chăn mền trên giường bọn tôi?”

 

Lục Trinh sững sờ nhìn nàng ta, “Không phải là của ta làm!”

 

Một cung nữ ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “A Bích cô đừng nói lung tung, cô có chứng gì mà nói là do Lục Trinh làm?”

 

A Bích cười nhạt một tiếng, chỉ vào trong chăn của Lục Trinh, lại một đem đoạt lấy cái chắn của Lục Trinh cầm trên tay run run mấy cái cho mọi người xung quanh xem, “Vậy tại sao chăn của những người khác đều ướt, chỉ có một mình chắn của cô ta không bị ướt thì chính là do cô ta làm? Cũng sắp đến mùa đồng, cô muốn bọn tôi ban đêm phải đắp cái chăn ướt này sao? Lục Trinh, lòng của cô cũng thật là độc ác!” Quả nhiên vụ chăn ướt này là do Lục Trinh, náo loạn lên một trận, mấy cung nữ khác cũng không tin tưởng Lục Trinh, trong lúc nhất thời nghị luận ầm ĩ, lẫn lộn cùng nhau.

 

Nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày, Lục Trinh cắn răng một cái, từ trên bàn cầm bình trà tạt lên giường của mình, “Hiện tại cô đã hài lòng chưa? Mới vừa rồi tôi đi vào trong phòng cùng mọi người, làm sao có nhiều thời gian tưới nước lên chăn của tất cả mọi người?”

 

Vừa dứt lời, Tống cô cô lại đi vào cửa, ánh mắt sáng quắc nhìn tới phía trước Lục Trinh, hỏi: “Các ngươi ở ồn ào cái gì?”

 

A Bích lui sang một bên, Trần Thu Nương tức giận tiến lên tố cáo, “Cô cô, Lục Trinh làm ướt hết chăn của mọi người.”

 

Lục Trinh không do dự tiến lên giải thích, “Không phải là do nô tỳ làm. . . . . .”

 

Tống cô cô nghiêm mặt, “Vậy sao ngươi hãy chứng minh không phải do ngươi làm?”

 

Lục Trinh nhìn vẻ mặt của nàng ta, càng thêm kiên định về phán đoán của mình, nàng tuyệt vọng cúi đầu. Tống cô cô một hồi dương dương tự đắc. Lục trinh mạnh mẽ ngẩng đầu, kiên định nói: “Cô cô, cung quy đều có nói qua, không có chứng cứ tức vô tội. Người không thể chỉ dựa vào mấy chăn giường ướt liền kết luận là do nô tỳ làm! Nô tỳ muốn gặp Dương cô cô, mời người đến phân xử!”

 

Nghe Lục Trinh nói như vậy, Tống cô cô không khỏi có chút bối rối, “Dương cô cô bận rộn như vậy, làm sao có thời giờ quản loại chuyện nhỏ này các ngươi? Lục Trinh, ngươi làm ôn trong đêm khuya, ảnh hưởng đến mọi người xung quanh nghỉ ngơi, ta phạt ngươi đi tịnh phòng rửa sạch sẽ tất cả bô đựng ở đó!”

 

Mắt thấy cung nữ bên cạnh tinh mắt đã nhìn ra chút manh mối, tức giận nói: “Nhưng. . . . . .”

 

Lục Trinh chỉ sợ nàng ta đắc tội Tống cô cô, ngăn cản lời nói của nàng ta, nhìn về phía Tống cô cô, “Dạ, cô cô, nhưng xin người có thể cấp chăn nệm mới cho mọi người hay không?”

                                                                           

Vốn là Tống cô cô cũng có nỗi khổ tâm, cho là mình khó dễ một hai lần, Lục Trinh nhất định sẽ bị đuổi ra khỏi cung, cũng không làm sai lời dặn dò của Vương Thượng nghi bắt mình đuổi Lục Trinh đi, kết quả ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, trước mặt còn giúp Lục Trinh tạo ra một phần ân tình cho mọi người. Nàng ta tức giận nói: “Tốt! Người khác đều có chăn khác để đắp, buổi tối hôm nay ngươi ngủ tịnh phòng đi đi!”

 

Lục Trinh cười nhạt, đi về hướng tịnh phòng. Lúc này là thời gian lạnh nhất, gió lùa chung quanh tịnh phòng, nước để cọ rửa cũng lạnh như băng, xuyên thấu qua từng khe hở cửa sổ, ánh trăng ngoài phòng phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, khắp nơi đều yên lặng, bình thường giọng nói ríu ra ríu rít của mấy cung nữ cũng đã biến mất, trong hoàn cảnh như thế, giống như chỉ có một mình nàng. Ngược lại Lục Trinh cảm thấy trong lòng mình rất yên bình, cho dù thế nào đi nữa, mình nhất định cắm được rế ở một góc nho nhỏ nào đó trong hoàng cung này. Nhớ kỹ lại chuyện đã xảy ra lúc ban ngày, một thung lại  một thung, vì sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi Tống cô cô đã thay đổi không giống như trước? Trong đầu Lục Trinh xuất hiện thoáng qua gương mặt lạnh lẽo của Vương Thượng nghi, những lời nàng ta đã nói so với thời tiết lanh thì còn hơn nữa lạnh đến thấu xương —— thế gian này nhân tình đến tột cùng có thể lạnh lẽo đến cở nào nữa?

 

Lục Trinh nắm chặt ngọc bội trong tay: Cao Triển, huynh còn sống không? Muội sẽ kiên cường sống tiếp thật tốt, huynh cũng phải cố sống cho thật tốt, mong rằng một ngày nào đó chúng ta có thể gặp lại nhau.

 

Nàng cố hết sức xách cái bô, rửa sạch tất cả đến lúc trời gần sáng, lúc này mới tìm điểm rơm rạ ở xung quanh để ở một góc mặc nguyên quần áo nằm xuống ngủ. Trong lúc ngủ mơ thấy Cao Triển nhìn nàng nở nụ cười, giống như trở lại khoảng thời gian ban đầu khi bọn họ ở trong ngôi miếu hoang: bọn họ ngồi vây quanh ở bên lò lửa nướng cá, đột nhiên một con chuột chạy tới, lao đến tay nàng giành lấy con cá. Nàng kêu ai nha một tiếng, từ trong giấc mộng giật mình thức dậy, lại nhìn thấy một con chuột lớn hoảng hốt nhanh nhẹn chạy qua bên chân mình. Lần này Lục Trinh mới lên tiếng hét lớn lên, cởi xuống giày trên chân, ném chính xác trúng vào con chuột kia.

 

Thật lâu sau nàng mới bình tĩnh trở lại, cầm một tảng đá trong tay vô ý thức xẹt qua xẹt lại, thì thào nói: “Cao Triển, huynh đang ở đâu. . . . . .”

 

Sau khi bị hoảng sợ không bao lâu sau Lục Trinh lại mơ màng ngủ, đợi khi nàng tỉnh lại lần nữa thì mặt trời đã ló dạng, trong không khí lạnh lẽo, có bóng dáng quen thuộc đứng trước mặt nàng, cũng không biết đã nhìn nàng bao lâu.

 

Lục Trinh giật nảy mình đứng dậy, thi lễ nói: “Thỉnh an cô cô.” Thì ra là Dương cô cô không biết đứng ở bên cạnh từ khi nào, đang chuyên tâm nhìn tới nhìn mấy chữ ở trên đất phía trước Lục Trinh. Thấy Lục Trinh đã tỉnh, nàng ta khẽ mỉm cười, “Là ngươi viết? Loại thể chữ này, ngược lại có mấy phần ý tứ, rất giống với nút bút của mọt người quen cũ của ta.”

 

Lục Trinh cúi đầu mà xem xét, phát hiện trên đất là hai chữ “Cao” “Lục” viết lúc thẩn thờ. Giống như là bị Dương cô cô nhìn thấu bí mật nhỏ của mình, nàng cũng không có để ý câu nói sau cùng của cô cô, chỉ là rất ngượng ngùng nói: “Nô tỳ chỉ là viết lung tung.”

 

Dương cô cô nhìn nàng gương mặt một mảnh ửng đỏ, tốt bụng nhắc nhở, “Họ Cao là quốc họ của Bắc Tề ta, về sau không thể viết linh tinh.”

 

Nàng ta dùng chân nhẹ nhàng xoa đi chữ trên đất, dịu dàng hỏi Lục Trinh: “Tối qua ngủ ở tịnh phòng thấy như thế nào?”

 

Tối hôm qua nàng ta nghe thấy chuyện rắc rối này, vốn tưởng rằng hôm nay Lục trinh sẽ khóc lóc kể lễ với mình, nhưng Lục Trinh vẫn bình tĩnh nói: “Dạ, tạm được.”

 

Dương cô cô nhìn Lục Trinh từ trên xuống dưới, không nhìn ra dáng vẻ kêu căng của mấy tiểu thư còn nhà giàu có, không nhịn được cười một tiếng, “Miệng vẫn còn rất cứng rắn. Được rồi, chuyện này cứ tính như vậy. Ngươi trở về luyện tập với mọi người đi.”

 

Lục Trinh không ngờ Dương cô cô không có làm khó mình, nàng có chút ngẩn người nhìn bóng dáng của Dương cô cô đi ra khỏi tịnh phòng, cũng vội vàng đuổi theo, chạy về hướng chính điện. Việc hôm nay không để ngày mai, một vòng huấn luyện mới cũng lại bắt đầu, xa xa là có thể thấy bóng dáng bận rộn của tiểu các cung nữ, trong lòng nàng nóng lên, bước nhanh hơn, lặng lẽ đi tới hàng cuối cùng.

 

Không bao lâu, Tống cô cô liền phát hiện ra nàng, lớn tiếng kêu nàng tới, “Lục Trinh, ngươi lại đây!”

 

Lục Trinh không rõ chân tướng theo sát nàng ta đi ra bên ngoài cửa điện. Tống cô cô chỉ vào thùng phân nói: “Đây chính là cái bô hôm qua ngươi rửa sao? Bẩn giống như chưa được rửa qua, lại rửa lại cho ta!”

 

Đây chính là trực tiếp gây khó dễ cho mình rồi. Lục Trinh không thể nhịn được nữa nói: “Cô cô, nô tỳ không biết tại sao người vẫn muốn đuổi nô tỳ xuất cung đ? Nô tỳ rõ ràng không có đắc tội với người. . . . . .” Ánh mắt nàng sáng quắc nhìn chằm chằm vào Tống cô cô. Tống cô cô tự mình thấy chột dạ, có chút lúng túng nghiêng đầu, trong miệng còn nói : “Ngươi không có lỗi với ta. . . . . .”

 

Lục Trinh thử dò xét rồi khẳng định nói: “Có phải là do Vương Thượng nghi không?”

 

Tống cô cô không trả lời nàng. Như là đã không để ý mặt mũi, Lục Trinh khẳng định ý nghĩ của mình, cắn răng một cái, “Cô cô, ít nhất người nên đi hỏi thăm một chút, nô tỳ chính là do Lâu Thượng nghi đại nhân đặc biệt ân chuẩn vào cung. Nếu như người cố ý làm khó nô tỳ, sẽ không sợ đắc tội người khác sao?”

 

Nàng nói xong, duy trì bình tĩnh trên mặt, lại trở về trong đội ngũ tiếp tục phần luyện tập của mình. Lần này, Tống cô cô không tiếp tục tìm nàng gây khó dễ nữa. Nhưng dưới ý nghĩa cuộc sống yên tĩnh là cơn sóng càng thêm kịch liệt, mà tất cả tranh đấu, dần dần đã đến lúc kéo lên tấm màn che ban đầu.

 

Qua mấy ngày, là Lâu Thượng nghi tới kiểm tra theo thường lệ. Nàng ta mang theo một nhóm cung nhân vào viện Dụng Cần, chỉ định Lục Trinh cùng một nhóm cung nữ khác tiến lên châm trà. Nàng ta hài lòng nhìn động tác lưu loát của Lục Trinh, nhìn tới trước một bên Dương cô cô mà tán thưởng, “Tạm được, Dương cô cô ngươi là người có kinh nghiệm dậy dỗ mấy tiểu cung nữ, quả nhiên không làm ta thất vọng.”

 

Một màn này bị Trần Thu Nương đứng ở nơi xa nhìn thấy, càng thêm chắc chắn là Lâu Thượng nghi thiên vị. Nàng ta cắn môi một cái, từ trong đội ngũ đứng dậy, cao giọng nói: “Thượng thị đại nhân xin dừng bước, nô tỳ có chuyện quan trọng bẩm báo!”

 

Dương cô cô nhìn nàng không có phép tắc như vậy, cau mày gầm lên: “Lớn mật!”

 

Lâu Thượng nghi vốn đã chuẩn bị rời đi, lúc này đã quay trở lại, rất hứng thú nhìn Trần Thu Nương, không nhanh không chậm nói: “Không sao, ngươi nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?” Nàng ta đã lên tiếng, nên Dương cô cô cũng không nhiều lời, chỉ là nhìn chằm chằm Trần Thu Nương một cái, lại nhìn Tống cô cô đứng ở một bên một lúc lâu.

 

Trần Thu Nương tràn đầy tự tin chỉ vào Lục Trinh nói: “Đại nhân, nô tỳ muốn tố cáo Lục Trinh! Nàng không phải là người đàng hoàng, là một người mang tôi giết người lẻn vào trong cung!”

 

Lời nói vừa nói ra, bốn phía đều kinh ngạc. Lâu Thượng nghi cũng kinh ngạc đến thây đổi sắc mặt, “Ngươi nói cái gì?”

 

Dương cô cô thấy tình thế không ổn, phất phất tay, một nhóm cung nữ cũng rời đi khỏi đại điện. A Bích nhìn chằm chằm Trần Thu Nương một cái, khóe miệng còn mang theo nụ cười, một câu cũng không nói, liền theo mọi người rời đi. Trong khoảnh khắc đó, trong chính điện trở nên trống trải, chỉ có Lâu Thượng nghi, Tịch Mai, hai vị cô cô Dương Tống, Lục Trinh và Trần Thu Nương.

 

Trần Thu Nương nói rõ chi tiết một lần, hết sức thêm dầu thêm mỡ, quạt gió thổi lửa, còn không quên từ trong lòng ngực lấy ra bố cáo truy nã đưa tới trong tay Lâu Thượng nghi, “Thượng thị đại nhân, ngài nếu là không tin, nô tỳ đây còn có bố cáo truy bắt của Trương Hải làm bằng chứng!”

 

Lâu Thượng thị đưa mắt nhìn một chút, đem bức họa ném tới dưới chân của Lục Trinh, “Lục Trinh, ngươi có lời gì muốn nói không?”

 

Lục Ttrinh thấy Trần Thu Nương mơ hồ lộ ra nụ cười, vẫn không quên xem sắc mặt của Tống cô cô, trong lòng càng rõ ràng hơn vài phần. Nàng nhặt lên bức họa trên đất, không chút hoang mang nói: “Thượng nghi đại nhân, lai lịch của nô tỳ, ngài là người rõ ràng nhất. Cô gái trong tờ bố cáo truy nã này chỉ ngẫu nhiên giống nô tỳ thôi, nhưng căn bản cũng không phải là nô tỳ! Nói lời hơi bất kính một chút, đó là thiên hạ này có nhiều người có dáng dấp tương tự nhau, vào cung mấy ngày nay, còn có người nói nói nô tỳ lớn lên giống Quý Phi nương nương đấy. Nô tỳ không dám mạo phạmh, nào dám vào cung? Lại nói, tên tuổi của cô nương trên bức tranh là Lộ Trân, nhưng lại là Lô của đường xá, Trân của trân bảo!” Lần giải thích này, đều là do nàng suy đi nghĩ lại nhiều lần mấy ngày nay, không ngờ thật nhanh liền có chỗ sử dụng như vậy.

 

Trần Thu Nương thấy Lục Trinh cúng cỏi giải thích, sắc mặt Lâu Thượng nghi lại bắt đầu dãn ra, gấp gáp nói: “Cô nói láo, nào có chuyện ngẫu nhiên như vậy? Mặt dài giống nhau, tên cũng không sai biệt lắm!”

 

Lục Trinh đứng thẳng lưng, nàng cũng chú ý tới sắc mặt Lâu Thượng nghi bắt đầu chuyển biến tốt, trấn định nói: “Thượng thị đại nhân, ngài nếu là không rõ ràng, đại khái có thể đến phủ Trưởng công chúa hỏi thăm, nếu xác thật Lục Trinh là hung thủ giết người, nhất định tùy cho đại nhân xử trí. . . . . .”

 

Trần Thu Nương càng trở nên nóng nảy, “Đại nhân, ngài đừng nghe cô ta nguỵ biện, cái gì mà Trưởng công chúa Thiếu công chúa. . . . . .”

 

Dương cô cô đã sớm thấy được nàng ta và Tống cô cô trao đổi ánh mắt, đang lúc này đúng lúc hô lên: “Im miệng! Lại dám vũ nhục tục danh Trưởng công chúa, ngươi không muốn sống nữa rồi hả!”

 

Trần Thu bị làm cho hoảng sợ, sợ đến quỳ rạp xuống đất không dám động đậy. Vương Thượng nghi không để ý sống chết của nàng ta, đây vốn chỉ là một con cờ mà thôi, dùng xong lần này, cũng không còn nhiều tác dụng. Nàng ta chỉ là vững vàng nhìn chằm chằm Lâu Thượng thị, đáy lòng trồi lên một tia sảng khoái —— nhìn này lần vẫn không thể đem Lục Trinh đuổi ra bên ngoài cung! Giết người là tội lớn, truy cứu xuống, Lâu Thượng nghi cô cũng không thoát khỏi bị liên quan!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s