Không Thịt Không Vui – Chương 33 (phần 2)

Phần 2 Điều thứ hai chiến binh không vui
Chương 33

Hà Bất Hoan tôi phóng túng bản thân, thích làm theo ý mình, nghĩ đến cái gì sẽ làm cái đó, dĩ nhiên, loại bản chất này còn có cái tên khác, cái tên đó là ích kỷ.

Nhiều khi, tôi chỉ nghĩ tới niềm vui của mình, nhưng không để ý gây tổn thương đến người khác.

Trước khi phát sinh quan hệ với Lý Bồi Cổ, tôi hẳn phải hiều chuyện này đối với Lý Lý Cát rất khó chấp nhận.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục làm.

Nếu đã dám làm chuyện sai trái, vậy thì phái có gan gánh chịu.

Tôi quyết định gánh chịu sai lầm này.

“Để tôi nói chuyện riêng với anh ấy.” Tôi nhìn Hồng Thiếu Nhu, đưa ra yêu cầu.

Hắn không có từ chối, lúc rời đi, còn thuận tay đóng cửa dùm chúng tôi.

Giờ phút này, bên trong căn phòng chỉ còn lại tôi và Lý Lý Cát.

Căn phòng này cũng không nhỏ, nhưng tôi lại cảm thấy bị đè nén, giống như bốn vách tường đang tự từ chèn ép về phía tôi.

Chợt nhớ đến cái đêm sinh nhật mười tám tuổi của tôi, để Lý Lý Cát biết được tôi hấp dẫn anh chẳng qua là để luyện tập để quyến rũ Lý Bồi Cổ, trên mặt anh cũng là biểu tình này.

Đó là vô cùng tức giận, ánh mắt của anh giống như miếng sắt bị nung đỏ, nóng lòng muốn thiêu đốt da toàn thân tôi; cảm xúc của anh giống như loại mãnh liệt, tức giận có thể trực tiếp đánh thẳng lên mặt, làm cho người ta vừa nhìn liền sinh lòng sợ hãi.

Tôi đã từng nghĩ đó là thái độ tệ nhất mà anh đối xử với tôi, cho đến khi nhìn thấy vẻ mặt của anh lúc này.

Lúc này Lý Lý Cát không còn tinh thần thươi sáng như thường ngày, anh rất bình tĩnh, là một loại mệt mỏi sau vẻ bình tĩnh đó, loại cảm xúc này khiến lòng tôi một chiếc lá xanh nhanh chóng trở nên úa vàng khô héo.

Ánh mặt trời rất tốt, vàng óng chói chang ấm áo, đang cùng cơn gió thổi lên tấm rèm cửa tạo nên một khe hở mà len lỏi vào phòng.

“Có thật không?” Rốt cuộc anh mở miệng hỏi.

Giấu diếm cùng càng tăng thêm tội lỗi, điều tôi có thể làm chỉ là thừa nhận: “Lý Lý Cát, thật xin lỗi.” .

Anh cắn chặt răng, vì vậy vang lên rất nhiều tiếng vật cưng va chạm: “Nói cho anh biết, lúc đó đã xảy ra chuyện gì?” .

Tôi im lặng, nhưng nếu như đã bắt đầu, thì không có lý do gì lùi về phía sau.

Lý Lý Cát có quyền biết sự thật, anh có quyền lựa chọn phương pháp trừng phạt tôi.

“Chuyện xảy ra trước ba ngày anh trở về gặp em.” Tôi thời gian chuyện xảy ra.

Nghe vậy, anh lại cười, chẳng qua nụ cười đó như một tờ giấy chắn trước ánh mặt trời, mỏng manh yếu ớt.

“Biết không? Hồng Thiếu Nhu tính toán rất chính xác, khi đó anh đúng là đang ở trong bệnh viện. . . . . . Bọn họ canh giữ anh chặc chẽ như vậy, anh không trốn ra được, nhưng mà anh nghĩ, anh nhất định phải nhìn thấy em, cho nên anh tuyệt thực.” Lý Lý Cát tiếp tục dùng giọng nói bình tĩnh nói: “Ba ngày ba đêm, anh không uống nước, nhưng khi anh nằm trên giường bệnh, em lại ở cùng với Lý Bồi Cổ.” .

Mỗi câu Lý Lý Cát nói, đều giống như con đao bén nhọn nhất trên đời này, mỗi một đao, cắt thẳng vào tim của tôi.

Nhưng hôm nay có chịu đau đớn lớn hơn nữa cũng không thể nào bù đắp được những sai lầm kia.

Tôi thậm chí còn cảm thấy được sự đau đớn trong lòng cũng chỉ là dối trá.

“Tại sao lại là anh hai?” Lý Lý Cát nhẹ giọng hỏi: “Anh vẫn cố gắng yêu em như vậy, nhưng em vẫn không thể nào quên được anh hai. Trước kia anh vẫn tự an ủi mình, tự nói là bởi vì do thái độ của anh đối với em, là bởi vì em không biết được tâm ý của anh, cho nên em mới yêu Bồi Cổ, cho nên em mới chẳng thèm nhìn đến anh. Nhưng mà bây giờ. . . . . . . Anh còn có thể nói cái gì, còn có thể làm chút lý do gì an ủi cho mình?”

Anh không thể noi cái gì, không thể timg lý gì an ủi chính minh, cũng giống như tôi vậy.

Tôi đã làm sai, tôi đã hoàn toàn tổn thương Lý Lý Cát, tôi không có lý do được tha thứ.

Màu vàng nhạt hòa vào tấm rèm trên khưng cửa sổ, phản chiếu lên khung cửa sổ bằng gỗ, giống như phần da thịt bao quanh các khúc xương.

“Chúng ta còn ở bên nhau nữa được không?” Tôi hỏi.

Người Lý Lý Cát dần dần thả lỏng, giống như cảm xúc phức tạp bị tác động sau sự bình tĩnh, mỗi một tấc da thịt đều là sự giãy dụa mệt mỏi: “Bất Hoan, anh không biết.”

“Anh. . . . . Muốn em?” Dường như tôi đoán được chuyện sẽ thế nào.

“Anh phải đi, ít nhất là lúc này, anh không thể đối mặt với em.” Anh nói.

“Anh sẽ trở lại chứ?” Tôi hỏi.

“Anh không biết, Bất Hoan, anh thật sự không biết.” Anh nói.

Anh nhìn tôi thật kỹ, ánh mắt rất trong suốt, giống như ánh sáng bao la mờ mịt, nhưng khi dừng trước mặt tôi, làm làm cho tôi cảm thấy được từng miếng thịt trên người đều bị khoét đi một ít.

Không nói thêm câu nào nữa, Lý Lý Cát xoay người bước đi.

Tôi muốn đuổi theo, nhưng chân lại không thể di chuyển được, cuối cùng chỉ có thể ngồi phịch xuống giường.

Chẳng biết từ lúc nào, Hồng Thiếu Nhu đã đi vào, hắn đứng ở cửa, dịu giọng hỏi: “Em không sao chứ?” .

Tôi lắc đầu, đầu của tôi rất nặng, cho nên biên độ của động tác không lớn, ở trong mắt hắn, chỉ sợ là do dự cho có lệ.

“Em có hận tôi không?” Một lúc sau, hắn lại đặt câu hỏi lần nữa.

Tôi không muốn nói chuyên, chỉ lắc đầu, ít nhất thì động tác lần này là thật.

Lúc Cảnh Lưu Phái rời đi, tôi đổ hết tội lỗi cho Bạch Triển Cơ, nhưng Lý Lý Cát bỏ đi, chỗ ngồi bị cáo chỉ có mình tôi.

Tôi nhớ khi còn bé dì Bích có mời đến một ông thầy râu bạc dạy tôi viết chữ bằng bút lông, ông quy dnhdj mỗi ngày tôi phải nộp ba bài tập, lúc đó tôi chưa bao giờ làm được, ông rất tức giận, luôn dùng thước đánh tay tôi để trừng phạt, cho nên khoảng thời gian đó, lòng bàn tay tôi luôn bị sưng đỏ.

Tôi cũng chưa từng trách ông, cũng không cảm thấy oan ức, bởi vì . . . . . đó đều do tôi tự tạo thành, là do tật ham chơi tạo thành, là tôi nên chịu.

Lần này cũng giống như thế.

Chuyện phát sinh cùng Lý Bồi Cổ đã giúp tôi nhận rõ bản tình của mình.

Tôi vừa ra đời, không có ai thương tôi, ở khoảng thời cần tình thương nhất đó, thứ tôi nhận được cũng chỉ là sự lạnh lùng.

Tôi cũng được xem như không buồn không lo khỏe mạnh lớn lên, nhưng trong máu tôi luôn khát khao được yêu thương.

Tôi giống như một kẻ vô cùng khát nước, cố sức cảm nhận tình yêu thương của người khác, giống như đĩa nhìn thấy máu vậy, cố sức hút vào, bộ dáng tham lam ích kỷ.

Tôi cũng không muốn thừa nhận tôi không biết thế nào là yêu, nhưng tình yêu của tôi, chỉ biết tổn thương người khác, tôi không biết kiềm chế nhue thế nào đối với điều mình yêu thương, tôi không thể giống như người con gái bình thường có thể toàn tâm toàn ý.

Cho nên tôi làm tổn thương Lý Lý Cát.

Là lỗi của tôi, không liên quan đến ai.

Sự việc đó, chắc chắn Lý Lý Cát sẽ biệt, chỉ là vấn đề thời gian đến sớm hay muộn.

“Hôm nay, sự xuất hiện của cậu ta nằm ngoài kế hoạch của tôi.” Hồng Thiếu Nhu giải thích.

Tôi gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu.

Tôi tin hắn, nếu như ngay lúc đầu Hồng Thiếu Nhu đã muốn cho Lý Lý Cát biết, như vậy lúc ở chợ bán thức ăn hắn có thể nói thẳng ra, cũng không cần phí thời gian ở đây.

Nói cho cùng, Hồng Thiếu Nhu muốn ép tôi chơi một trò chơi, mà phần thưởng là Lý Lý Cát, đã mất hắn, trò chơi này không thể tiếp tục được nữa.

Như vậy ai mở trói cho Lý Lý Cát, ai cứu tĩnh anh, để anh chạy tới đây.

Tôi không muốn đi điều tra, bởi vì đã không còn quan trọng.

Quan trọng bây giờ chỉ có một — Lý Lý Cát đã bỏ đi.

Bên trong căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng, nhiệt độ bên ngoài không ảnh hưởng vào đây.

“Theo tôi trở về đi.” Giọng nói Hồng Thiếu nhu, lần đầu tiên không còn mang theo sự đùa cợt, lại mang theo chút chân thành: “Ở bên cạnh tôi, em sẽ cảm thấy thích, mà quan trọng nhất, tôi sẽ không rời xa em.” .

Rất hấp dẫn, nhưng tôi vẫn nói không.

“Tại sao?” Hắn hỏi.

Tại sao?

Bởi vì thứ tôi cần quá nhiều, hắn không cho được.

Bởi vì tôi quá mạnh mẽ, hắn không áp chế được.

Bởi vì tôi khát khao tự do, hắn không cho được.

Tôi phải nói với Hồng Thiếu Nhu thế nào.

Hồng Thiếu Nhu hỏi một vấn đề: “Em đã yêu không ít đàn ông, nhưng tại sao lại không thể yêu tôi?”

Hắn nói không sai, quả thật tôi đã yêu không ít người, Lý Bồi Cổ, Cảnh Lưu Phái, Lý Lý Cát, tuy nói hợp lại chơi mạt chược còn thiếu một người, nhưng ít ra cũng có thể xưng Tam Quốc Diễn Nghĩa rồi.

Nhưng tôi yêu cũng không phải giá rẻ, tôi thật lòng yêu bọn họ chân thành.

Tôi cho Hồng Thiếu Nhu biết đáp an: “Là do anh không thương tôi trước, ở trên người của anh, tôi chỉ thấy được một cuộc chơi, thứ anh muốn vĩnh viễn cũng chỉ là niềm vui của sự truy đuổi, mặc dù thỉnh thoảng anh cũng tạo cho tôi cảm giác hư vinh trong nhất thời, nhưng cuối cùng đó không phải thứ tôi muốn. Có lẽ mtoj ngày nào đó, khi anh yêu tôi nghiêm túc, tôi sẽ yêu anh. Nhớ kỹ, phụ nữ cũng không phải trời sinh đã là kẻ yếu, khi anh xem tôi là món đồ chơi, tôi cũng xem anh giống ý như thế.” .

Tôi mở tủ lạnh ra, lấy mấy viên đá ở bên trong, bỏ vào trong ly rượu, lắc lư, rồi uống hơi cạn rượu trong ly.

Rượu cạn, cũng là lúc tôi nên rời đi.

Tôi đi đến trước gương mặt không rõ cảm xúc của Hồng Thiếu Nhu, đưa tay, nắm lấy càm của hắn, chiếc càm hơi nhọn, trong lòng tôi hơi sinh ra rung động.

Tôi hơn gương mặt của hắn, lấy tư thế như nắm tất cả trong tay, lấy thái độ điều khiến được tất cả, lấy ánh mắt trêu trọc, còn có lòng dạ ác độc — tôi đưa tay phải vào trong quần của hắn, đam đống đá đã giấu trong tay nhét hết thẳng vào phần quan trọng nhất của hắn.

Người bạn nhỏ, cho rằng cả ngày núp ở trong quần sẽ được an toàn sao? Cho dù em có giường lên thành túp lều chị đây vẫn làm như cũ là lấy mưa đá đạp em! ! !

Khiến Hồng Thiếu Nhu phải cuối đầu xuống, tôi đi thẳng ra ngoài.

Tôi không có nói dối, tôi không trách Hồng Thiếu Nhu, việc này chỉ là trả thù lúc này hắn uy hiếp tôi, trừng phạt nho nhỏ, tôi tin rằng với cái trừng phạt nho nhỏ đó hắn có thể hiểu được.

Sau đó, tôi trở lại căn nhà thuê, Lý Lý Cát đã lấy hết đồ của mình đi rồi, trên mặt đất có còn cọng dây thừng bị cắt, giống như dưới phần dưới lớp da rắn lột ra.

Tìm thật lâu, cuối cùng cũng tìm được thứ liên quan đến Lý Lý Cát còn sót lại — đó là bao cao su và chiếc quần lót anh đã dùng qua.

Hà Bất Hoan tôi khó có lúc mà bình thường một lần, lựa chọn giữ lại làm vật kỷ niệm.

Như tôi đã nói, trong lòng tôi, vĩnh viễn đều có một góc lưu giữ lại.

2 thoughts on “Không Thịt Không Vui – Chương 33 (phần 2)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s